《神仙篇》原文赏析

  • shén
    xiān
    piān
  • [
    nán
    beǐ
    cháo
    ]
    zhāng
    zhèng
    jiàn
  • yíng
    zhōu
    fēn
    làng
    yuàn
    hóng
  • shí
    sān
    shān
    xún
    qiān
    rèn
  • shí
    liáng
    yún
    wài
    péng
    qiū
  • nián
    shēn
    huǐ
    dān
    zào
    xué
    jiǔ
    qīng
  • shuǐ
    liú
    hái
    zhàng
    tiān
    míng
  • liù
    lóng
    xiāng
    shǒu
    yún
    wàn
    bié
    liáo
    kuò
  • xuán
    neì
    jià
    qīng
    niú
    gài
    shān
    zhōng
    chéng
    bái
  • yáng
    xìng
    huā
    zhōng
    nán
    xiǔ
    líng
    táo
    huā
    weì
    céng
    luò
  • jiàn
    xiào
    tóu
    xiān
    tóng
    xīn
    liù
  • tóng
    gān
    wén
    zǎo
    yǐn
    liú
    xiá
    yào
  • luán
    fèng
    tiān
    tái
    jīn
    yín
    gōng
    xiāng
    xiàng
    kaī
  • 西
    wáng
    lìng
    qīng
    niǎo
    dōng
    hǎi
    hái
    qiú
    lái
  • weì
    hái
    chē
    féng
    hàn
    jīng
    wáng
    yīn
    mèng
    shí
    yáng
    tái
  • fèng
    gài
    suí
    yún
    liáo
    shàng
    chéng
    leí
  • shén
    yuè
    chuī
    shēng
    yáo
    xiè
    shǒu
    dāng
    zhī
    yǒu
    shén
    cái

原文: 瀛洲分渤澥。阆苑隔虹霓。
欲识三山路。须寻千仞溪。
石梁云外立。蓬丘雾里迷。
年深毁丹灶。学久弃青泥。
葛水留还杖。天衢鸣去鸡。
六龙骧首起云阁。万里一别何寥廓。
玄都府内驾青牛。紫盖山中乘白鹤。
浔阳杏花终难朽。武陵桃花未曾落。
已见玉女笑投壶。复睹仙童欣六博。
同甘玉文枣。俱饮流霞药。
鸾歌凤舞集天台。金阙银宫相向开。
西王已令青鸟去。东海还驭赤虬来。
魏武还车逢汉女。荆王因梦识阳台。
凤盖随云聊蔽日。霓裳杂雨复乘雷。
神岳吹笙遥谢手。当知福地有神才⑴。



张正见

张正见是南朝陈朝的人,出生在清河东武城,字见赜。他非常好学,有清晰的才华。在梁武帝太清初年,他参加射策考试,获得高第的成绩,被任命为邵陵王国的左常侍。后来,元帝登基后,他被调任为彭泽县的令。随后,他进入陈朝,先后升迁为通直散骑侍郎。在宣帝太建年间,张正见去世,享年四十九岁。他擅长写五言诗,明代的学者们辑录了他的作品,出版了《张散骑集》。

猜您喜欢

神仙篇①

南北朝 张正见

亿舜日。万尧年。
咏湛露。歌采莲。
愿杂百和气。宛转金炉前⑴。

采桑

南北朝 张正见

倡狂不胜愁。
结束下清楼(○草堂诗笺三十九清明诗注。
)。

从籍田应衡阳王教作诗 其一

南北朝 张正见

帝京惟赤县,神居应紫微。
涂山万国仰,沧海百川归。
东郊事平秩,仲月祀灵威。
含光开早扇,阊阖启朝扉(文苑误作户。)。