《超然台歌》原文赏析

  • chāo
    rán
    tái
  • [
    míng
    dài
    ]
    xiè
  • dōng
    fāng
    qiān
    zāo
    hàn
    huáng
    áo
    áo
    cāng
    máng
  • shǐ
    使
    jūn
    shì
    lái
    shǒu
    gāo
    kuài
    qián
    táng
  • qián
    táng
    jué
    shèng
    gāo
    hǎo
    què
    beì
    yān
    huā
    xíng
    cǎo
  • diāo
    ān
    wěn
    huà
    chuán
    ān
    tuō
    xiāng
    dào
    bǎo
  • fán
    huá
    huí
    shǒu
    xiāo
    tiáo
    gāo
    liú
    kān
    jiāo
  • mín
    yōu
    shǐ
    使
    jūn
    chāo
    rán
    shuí
    zuì
    chāo
  • chāo
    rán
    tái
    gāo
    beǐ
    chéng
    shàng
    shǐ
    使
    jūn
    mín
    tóng
    dēng
    wàng
  • mín
    shǐ
    使
    jūn
    qiān
    zài
    shēng
    láo
    néng
    wàng
  • gōng
    wén
    jīn
    dēng
    gōng
    tái
  • tái
    qián
    fēng
    jǐng
    rén
    xìng
    zài
    bài
    gōng
    xiàng
    hái
  • 西
    zhān
    líng
    guān
    dōng
    láng
    dǎo
  • hǎi
    wāng
    yáng
    jié
    shí
    cháng
    shān
    ěr
    xiǎo
  • weí
    liú
    shuǐ
    gēng
    yōu
    yōu
    tàn
    qián
    rén
    xiū
  • weí
    yǒu
    áo
    xié
    xiān
    zhì
    jīn
    lái
    wǎng
    fēng
    yóu
  • yīn
    zhāo
    xiàn
    mén
    biàn
    便
    yuē
    ān
    beì
  • cuó
    é
    qiè
    yún
    guàn
    piǎo
    miǎo
    líng
    fēng
    peì
  • fēn
    rán
    weí
    tái
    duān
    bái
    lián
    kōng
    jīng
    jié
    hán
  • xiá
    shēn
    beī
    shí
    suǐ
    guā
    zǎo
    xíng
    jīn
    pán
  • jiù
    zhōng
    wēng
    chèng
    zhǔ
    diào
    xiào
    qún
    xiān
    dié
  • tiān
    kaī
    é
    xiàng
    jiān
    táo
    chūn
    róng
    qiān
    wàn
  • xìng
    chéng
    qīng
    yàn
    miào
    jué
    cóng
    zhuàn
  • huì
    shǐ
    使
    shēng
    yuè
    shén
    míng
    chù
    chāo
    rán

原文: 东方千里遭旱蝗,嗷嗷赤子何仓忙。
使君适来守高密,快意岂复如钱塘。
钱唐绝胜高密好,却背烟花行野草。
雕鞍不稳画船安,脱粟易饥香稻饱。
繁华回首得萧条,膏泽如流堪沃焦。
吾民无忧使君乐,乐意超然谁最超。
超然台高北城上,使君与民同登望。
民爱使君如父母,千载牲醪不能忘。
昔我读公文,今我登公台。
台前风景发人兴,再拜公像还低佪。
西瞻穆陵关,东俯琅琊岛。
勃海汪洋碣石孤,常山嵚崟马耳小。
潍淄流水更悠悠,叹息前人都巳休。
唯有卢遨挟仙侣,至今来往卢峰游。
因招羡门子,便约安期辈。
嵯峨切云冠,缥缈凌风佩。
纷然为我集台端,白日连空旌节寒。
紫霞深杯和石髓,如瓜大枣行金盘。
就中一翁称地主,调笑群仙迭歌舞。
玉壶天开俄项间,碧桃春融千万古。
我幸承清宴,妙诀从此传。
会使日轮生月窟,神明无处不超然。



谢肃

谢Unable to read data from the transport connection: Connection reset by peer.

猜您喜欢

题严氏青山宴集图次唐应奉处敬韵

明代 谢肃

青山万叠自天来,一个茅亭傍水??。
汉日巳随黄道转,客星空向钓台回。
千年风节一编史,百岁光阴几酒杯。
最爱风光如此好,落花啼鸟莫相催。

太昊陵

明代 谢肃

宛丘何隆隆,宰木方蔽芾。
皇羲不可作,封树表万世。
缅惟开辟初,人兽无以异。
虽有结绳政,礼法殊未制。
自非神圣兴,孰发天地秘。
人文一以宣,三才道斯备。
丘极尽恒性,稽疑示精意。
太和熏八纮,独守君师位。
群帝承治统,百王赖书契。
惜哉风气漓,复古终莫逮。
曰余昧先天,玩象冀深诣。
何能穷蕴奥,一理贯万汇。
兹焉拜古陵,特达酬素志。
硕求五十蓍,决彼天下事。

真定南关晚眺

元末明初 谢肃

太行山麓滹沱水,临眺低徊逸兴多。
水向文安归渤海,山趋怀庆奠黄河。
凉风草野牛羊散,夕照榆林鸟雀过。
物色关心乡社远,酒边聊赋大刀歌。