《听筝》原文赏析

  • tīng
    zhēng
  • [
    sòng
    dài
    ]
    yáo
    miǎn
  • chūn
    yán
    xuě
    qián
    chū
    cháng
    lián
    huā
    shēn
    meí
    yǐng
    xiāng
  • meǐ
    rén
    zhàng
    zhōng
    shuì
    chaī
    héng
    bìn
    yōng
    tiān
    zhuāng
  • wén
    chuāng
    yǎo
    tiǎo
    jiāo
    xiāo
    绿
    àn
    zhēng
    héng
  • weī
    xuān
    cuì
    xiù
    lòu
    chūn
    cōng
    xué
    nòng
    liáng
    zhōu
    chū
    biàn
  • xián
    qīng
    sān
    liǎng
    shēng
    wèn
    xué
    chéng
    weì
    chéng
  • chéng
    weì
    chéng
    jūn
    wèn
    tīng
    zhá
    yīng
    míng
  • xián
    jiāo
    qín
    yàng
    yàn
    cān
    chà
    xiāng
    xià
    shàng
  • zuǒ
    àn
    tiān
    sūn
    zhī
    jǐn
    yòu
    xiān
    rén
    feī
    hǎi
    zhàng
  • qīng
    qiǎn
    shēng
    duǎn
    cháng
    hóng
    yáng
  • píng
    shēng
    yùn
    chū
    yǐn
    qiào
    yún
    chē
    niǎn
    xiǎng
    shēng
    yáng
    cháng
  • shuāng
    lóng
    xiǎo
    yín
    qiū
    shuǐ
    luán
    chūn
    fēng
    beī
    jìng
  • qīng
    yuán
    liáo
    wàn
    sōng
    jiān
    chú
    yīng
    xīng
    zhōng
    bǎi
    huā
  • píng
    shēng
    yǒu
    ěr
    tīng
    shǒu
    néng
    zuò
    xīn
    xǐng
  • chú
    què
    gāo
    shān
    liú
    shuǐ
    pa
    kōng
    hóu
    jìng
    tíng
  • lóu
    zhōng
    nòng
    chuī
    xiāo
    tóng
    xué
    dān
    shān
    fèng
    huáng
  • fèng
    huáng
    fèng
    huáng
    lái
    lái
    xiāo
    shǐ
    xíng
    yún
    zài

原文: 春檐雪乾初日长,帘花深压梅影香。
美人帐中午睡起,钗横鬓亸慵添妆。
文窗窈窕鲛绡绿,卧按古筝横漆玉。
微揎翠袖露春葱,学弄梁州初遍曲。
拂弦轻揠三两声,问渠学曲成未成。
已成未成君莫问,听取軮轧伊嘤鸣。
七弦一似焦琴样,立雁参差相下上。
左按天孙织锦丝,右斡仙人飞海杖。
轻拔浅揠声短长,疾徐洪纖抑复扬。
瓶笙吐韵出蚓窍,云车碾响升羊肠。
双龙晓日吟秋水,孤鸾春风悲镜里。
清猿嘹喨万松间,雏莺惺忪百花底。
平生有耳喜此听,手不能作心自醒。
除却高山与流水,琵琶箜篌俱迳庭。
楼中弄玉吹箫侣,同学丹山凤凰语。
凤凰凤凰来不来,萧史行云在可许。



宋代诗人姚勉的照片
姚勉

姚勉(1216~1262),乳名二郎,学名冲,因避讳改名勉,字述之、成一,号蜚卿、飞卿,古天德乡(今江西宜丰县新庄镇)灵源村人。他于宋嘉定9年(1216)出生。据传,姚勉在初生时被弃于山野雪地,因此他在成年后自号“雪坡”以表达对过去的记忆和不忘初心的决心。

关于姚勉的死亡,文献中没有明确的记载。

猜您喜欢

题梅庄郭成甫瘦吟帙

宋代 姚勉

倚着梅花读瘦吟,冰章雪句照人心。
未应只为吟诗瘦,且占春风笑上林。

赠李枢干三首

宋代 姚勉

富贵功名不足夸,肯将一第博荣华。
春分正欲均天下,何必长安看尽花。

垂杨

宋代 姚勉

银屏梦觉。渐浅黄嫩绿,一声莺小。细雨轻尘,建章初闭东风悄。依然千树长安道。翠云锁、玉窗深窈。断桥人、空倚斜阳,带旧愁多少。
还是清明过了。任烟缕露条,碧纤青袅。恨隔天涯,几回惆怅苏堤晓。飞花满地谁为扫。甚薄幸、随波缥缈。纵啼鹃、不唤春归,人自老。