《探梅》原文赏析

  • tàn
    meí
  • [
    yuán
    dài
    ]
    xióng
  • guī
    chū
    xià
    zhèng
    zhí
    meí
    huáng
    shí
  • céng
    èr
    sān
    yǒu
    gòng
    meí
    rén
    shī
  • dāng
    shí
    meí
    shù
    xià
    luō
    shí
    pān
    tiáo
    zhī
  • láng
    miào
    zhī
    huò
  • pán
    shí
    gòng
    suān
    zhōng
    jiàn
  • lái
    ǒu
    tuī
  • liáng
    fēng
    jiǔ
    yuè
    jìn
    tiáo
    zhī
    weǐ
  • jīng
    huá
    suī
    neì
    zhī
    zhě
    liáng
  • ér
    kuàng
    qiāng
    zhōng
    rèn
    xìng
    weī
  • jīn
    yǒng
    meí
    zhě
    shuí
    zhī
  • rén
    zhě
    tiān
    xīn
    shēng
    shēng
    qióng
  • weí
    shēng
    zhī
    xìng
    jiē
    yǒu
    zhī
  • ān
    meí
    bǐng
    chún
    yáng
    姿
  • zhī
    tài
    jìng
    dòng
    cháng
    xiāng
    suí
  • què
    kūn
    jiān
    weī
    weī
    jiàn
    duān
  • níng
    yīn
    yáng
    zhòu
    shī
  • suǒ
    tàn
    meí
    rén
    yòng
    cháng
    zài
  • qīng
    shuāng
    shí
    yuè
    dàn
    yín
    biān
    xīn
  • meí
    xiào
    xiào
    shì
    weí
  • huá
    shí
    jìng
    zhèng
  • bàn
    nián
    wèn
    miàn
    dāng
  • jiàn
    huā
    shǐ
    zhī
    shù
    shí
    nǎi
    beī
  • jīn
    duì
    meí
    dào
  • shǒu
    ěr
    fēn
    qiú
    zhī
  • è
    饿
    dāng
    míng
  • niè
    xuě
    hǎi
    shàng
    láng
    shuāng
    zhōng
    ér
  • jīn
    lái
    cháng
    qíng
    kuī
  • dōng
    shuāng
    duō
    xuán
    míng
    zhāng
    weī
  • wǎn
    luán
    jīng
    jiān
    zhèng
    chí
  • tàn
    meí
    yuàn
    meí
    zǎo
    yuàn
    meí
    chí
  • qián
    dōng
    hòu
    shēng
    zhēn
  • weī
    yáng
    jīn
    shuí
  • shào
    nián
    kàn
    huā
    lái
    jīng
    shī
  • mǎi
    zhōu
    西
    shàng
    céng
    zào
    shān
  • shān
    wǎng
    lǐng
    gāo
    weī
    weī
  • chái
    xiāo
    zhèng
    lóng
    chù
    feī
  • dài
    suì
    yuè
    huàn
    jiào
    rén
    mín
    feī
  • xiān
    huàn
    suì
    yàn
    jìng
    guī
  • guī
    lái
    sān
    shí
    nián
    qīng
    mèng
    cháng
  • chūn
    shì
    yǒu
    dài
    huàn
    meí
    xīn
    gǎi
  • chūn
    guāng
    nián
    nián
    yǒu
    zǎo
    shuaī
  • dàn
    meí
    jiǔ
    yào
    chù
    chù
    zàn
  • suǒ
    zhì
    zhòng
    meí
    yīn
    qín
    feì
    peí
  • peí
    jiàn
    shèng
    xuě
    hái
    shuāng
  • hòu
    duō
    guaī
    rén
    shì
    weí
  • xíng
    xíng
    xún
    fāng
    sān
    nián
    hǎi
    nán
    chuí
  • xuě
    shuāng
    dào
    shēng
    dāng
    róng
  • jiù
    lái
    zhòng
    meí
    chù
    gēng
    huāng
    zhì
  • shèn
    zhě
    weí
    xīn
    lìng
    rén
    chóng
    huái
    怀
    beī
  • guī
    lái
    tiān
    fēng
    chuī
    rén
  • shè
    nán
    yǒu
    shù
    jiǔ
    yuè
    suì
  • zhì
    gāng
    kěn
    shòu
    lín
    zhì
    jié
    níng
    weí
  • láng
    miào
    weì
    jiào
    gāo
    shān
    lín
    yún
    beī
  • dàn
    zài
    rèn
    qiāng
    guǎn
    chuī
  • míng
    nián
    yān
    zhōng
    qīng
    hái
    leì
    leì
  • gēng
    kàn
    méng
    niè
    shēng
    shēng
    xìng
    cháng
    kuī
  • xīn
    lián
    jiù
    gēn
    duàn
    shēng
    shēng
  • shēng
    cháng
    qīng
    yīn
    jiàn
    chéng
  • cóng
    zhòng
    qiān
    shù
    chūn
    àn
    huā
    chuī
    chuī
  • dōng
    fēng
    jiě
    dòng
    wàn
    huì
    fēn
    fāng
    feī

原文: 我归及初夏,正值梅黄时。
曾得二三友,共赋梅仁诗。
当时梅树下,捋实攀条枝。
顾此廊庙物,弃之或涂泥。
岂不盘实供,酸涩终见遗。
古来偶不遇,物理亦可推。
凉风八九月,叶尽条枝痿。
精华虽内腴,知者良亦希。
而况腔壳中,认此一性微。
古今咏梅者,此趣谁得知。
仁者天地心,生生无穷期。
维此生之性,物物皆有之。
安得似此梅,独秉纯阳姿。
一枝一太极,静动常相随。
却於坤复间,微微见端倪。
凝阴不翕固,阳德无繇施。
所以探梅人,用意常在兹。
清霜十月旦,吟边发新题。
梅亦顾我笑,笑我世俗为。
无华亦无实,此境正自奇。
半年不我问,觌面当何辞。
见花始知树,识趣毋乃卑。
我今对梅语,此道何足疑。
自守固尔分,求知岂其宜。
伯夷合饿死,箕子当明夷。
啮雪海上郎,履霜野中儿。
今我故来意,岂伊常情窥。
入冬雨霜多,玄冥张其威。
婉娈荆棘间,正恐不自持。
探梅愿梅早,我独愿梅迟。
腊前与冬后,生意真如丝。
微阳不爱护,迓续今其谁。
忆昔少年日,看花来京师。
买舟西湖上,曾造孤山涯。
孤山不可往,葛岭高巍巍。
豺枭正嘷舞,龙鵷何处飞。
不待岁月换,已觉人民非。
逋仙唤不起,岁晏亦径归。
归来三十年,清梦常依依。
春事有代换,梅心无改移。
春光年年有,我发自早衰。
但与梅久要,处处不暂离。
所至必种梅,殷勤废培滋。
培滋不见盛,雪压还霜欺。
气候固多乖,人事亦如违。
行行去寻芳,三年海南陲。
雪霜不到地,生意当融怡。
旧来种梅处,更自荒弗治。
甚者斧为薪,令人重怀悲。
拂衣归去来,天风吹人衣。
舍南有古树,久矣阅岁期。
至刚肯受磷,至洁宁为缁。
廊庙未觉高,山林岂云卑。
但得余蔕在,一任羌管吹。
明年烟雨中,青子还累累。
更看萌蘖生,生性常不亏。
新极连旧根,不断生生机。
生机日以长,清阴渐成蹊。
从此种千树,春暗花垂垂。
东风一解冻,万卉纷芳菲。



元代诗人熊禾的照片
熊禾

熊禾(1247~1312年),字位辛,一字去非,号勿轩,晚号退斋,是元初著名的理学家和教育家。他出生在建阳崇泰里(今莒口乡),家族世居云谷鳌峰之阳熊墩。从小就显示出聪明才智,对濂、洛、关、闽等地的学问有浓厚的兴趣。

熊禾曾拜访朱熹的门人辅广,并成为他的学生。他还游历浙江,受到刘敬堂的教导,学习到朱熹晚年与黄干讨论学问的要点。咸淳十年(1274年),熊禾考中进士,被任命为汀州(今属福建)司户参军,并在政务上取得了一定的成就。

猜您喜欢

咏武夷怀朱晦翁

元代 熊禾

五月凉巾陟翠微,竹根香露湿人衣。
云行老树青猿过,雪落长溪白鹭飞。
仙径好花愁急雨,洞亭芳草怨斜晖。
我来只欲平林去,细叩先生玉版扉。

索茶

元代 熊禾

两帙诗课早已了,三杯酒债亦可休。
我去问君去无去,君留任我留不留。
门前雨深泥滑滑,道人四壁风飕飕。
且留看诗可罢酒,请烧香鼎调茶瓯。

春雨

元代 熊禾

春来一月雨,米斗钱三千。
江空尽绝市,灶冷厨无烟。
我从莆城来,四望良凄然。
滨海皆食淡,逻卒相寻挻。
累累起夫役,庶局供熬煎。
玉食宁几何,千百俱并缘。
只今二月节,何暇及种田。
使臣询民瘼,当务固有先。
近仓有陈粟,庶解朝夕悬。
州县价一平,乡闾自然宽。
欲言事何限,何当息民肩。