《哀孙炎》原文赏析

  • sūn
    yán
  • [
    míng
    dài
    ]
    xià
  • chuī
    lǎo
    róng
    xiāng
    zhī
    yǒu
  • yòu
    sūn
    yán
    jiāo
    jīn
    bái
    shǒu
  • yán
    hǎo
    shī
    luò
    weí
    dān
    jiǔ
  • zuì
    zhōng
    yǒu
    shén
    zhù
    fàng
    chí
    beī
    shǒu
  • cái
    háo
    shòu
    yān
    kěn
    shì
    tián
  • jīng
    qín
    tuō
    yǐng
    chū
    pán
    cuò
    yíng
    rèn
    pōu
  • làng
    wáng
    zhōu
    jié
    jiāo
    yīng
    xiá
    sǒu
  • jiē
    jiē
    cháo
    yáng
    tóng
    zhuó
    zhuó
    xīn
    chūn
    liǔ
  • nán
    beǐ
    àn
    bīng
    chén
    yāo
    xīng
    xià
    tiān
    gǒu
  • huáng
    jīn
    líng
    jiàn
    yán
    hòu
  • gāo
    tán
    tiān
    xià
    xiǎng
    ruò
    hóng
    zhōng
    kòu
  • bài
    chéng
    xiāng
    yuàn
    fèng
    shēn
    shì
    míng
    hòu
  • zài
    fēn
    tài
    shǒu
    jiān
    wǎn
    guān
    shòu
  • kuò
    cāng
    shí
    chóng
    bào
    zuò
    chái
    bái
    hǒu
  • huáng
    yuē
    sūn
    yán
    wǎng
    zǒng
    zhì
    mǒu
  • zài
    bài
    xiè
    mǐn
    chǒ
    mìng
    gǎn
    shòu
  • nián
    fēng
    chún
    èr
    nián
    mín
  • sān
    nián
    yuǎn
    rén
    guī
    shàng
    biǎo
    qǐng
    guān
    shǒu
  • wén
    zhāng
    cáo
    liú
    zhèng
    shì
    gōng
    huáng
    yòu
  • jiù
    suì
    guò
    jīn
    huá
    yán
    shì
    xiāng
    ǒu
  • hán
    dēng
    bàn
    huā
    chūn
    pán
    xuě
    zhōng
    jiǔ
  • zhōng
    yàn
    jìng
    wàng
    luò
    yuè
    xié
    bàn
    xiù
  • lín
    fēn
    shàng
    lǎn
    peì
    jiǔ
  • weí
    yán
    yǒu
    xiǎo
    jiā
    fāng
    qiǎng
  • jīn
    lái
    zhōu
    jiàn
    néng
    rèn
    fǒu
  • weì
    dào
    jiā
    fēng
    shū
    jiù
  • zhì
    shū
    qiè
    jiān
    cái
    liǎng
    yuè
    hòu
  • shàng
    weì
    qián
    yīn
    yóu
    zài
    kǒu
  • weí
    neì
    biàn
    shēng
    shī
    píng
    shēng
    yǒu
  • shì
    mèng
    zhōng
    yǎng
    tiān
    dāng
    yǒu
  • dǒu
    bǐng
    hūn
    jiàn
    chén
    yuè
    zài
    yǒu
  • nǎi
    zhī
    zhēn
    tòng
    tūn
    shēng
    òu
  • wén
    hài
    shí
    hàn
    dāo
    luò
    shuāng
    zhǒu
  • fèn
    chōng
    guàn
    xiě
    piāo
    jiù
  • weí
    shí
    dōng
    nán
    tiān
    huì
    chū
    zhǒu
  • yín
    yín
    chóu
    jīng
    leí
    zǒu
  • hún
    zǎo
    guī
    lái
    kōng
    shān
    niǔ
  • guò
    shuí
    guī
    bìng
    shuí
    yún
    jiǔ
  • chūn
    jiǔ
    niàng
    qiáng
    weī
    leì
    fén
    shān
    shǒu
  • 西
    jīng
    diāo
    líng
    luò
    chéng
    cǎo
    mǎng
  • yǒu
    qiān
    zài
    míng
    yān
    yòng
    bǎi
    nián
    shòu
    寿
  • é
    é
    féng
    gōng
    yán
    tóng
    xiǔ

原文: 垂老戎马閒,相知复何有。
幼与孙炎交,于今俱白首。
炎也雅好诗,落魄惟耽酒。
醉中有神助,不放持杯手。
才豪不受羁,焉肯事田亩。
精勤脱颖出,盘错迎刃剖。
浪迹帝王州,结交英侠薮。
喈喈朝阳桐,濯濯新春柳。
南北暗兵尘,妖星下天狗。
我皇入金陵,一见颜色厚。
高谈天下计,响若洪钟叩。
即拜丞相掾,奉身事明后。
再分太守符,兼绾都官绶。
栝苍实重地,豹(一作豺)虎白日吼。
皇曰汝孙炎,其往总制某。
再拜谢不敏,宠命敢虚受。
一年风俗淳,二年民物阜。
三年远人归,上表请官守。
文章曹刘亚,政事龚黄右。
旧岁过金华,与炎适相偶。
寒灯夜半花,春盘雪中韭。
终宴竟忘疲,落月斜半岫。
临分各上马,揽辔复立久。
为言有小女,离家方襁负。
今来已五周,见父能认否。
未必到家期,封书附姑舅。
置书箧笥间,才隔两月后。
墨色尚未乾,语音犹在口。
胡为内变生,失我平生友。
复恐是梦中,仰天当户牖。
斗柄昏建辰,月魄夕在酉。
乃知真死矣,恸哭吞声呕。
复闻遇害时,捍刀落双肘。
奋怒发冲冠,大骂血漂臼。
维时东南天,彗出芒如帚。
淫淫苦雨愁,晔晔惊雷走。
魂兮早归来,空山不可狃。
我过谁与规,我病谁云灸。
春酒酿蔷薇,酹子坟山首。
西京七叶貂,零落成草莽。
既有千载名,焉用百年寿。
峨峨冯公岩,与子同不朽。



夏煜

夏煜,字允中,江宁人,出生年份不详。他是一位有俊才和诗才的人,初时担任中书省博士的职位。后来,他与刘基一起侍奉朱元璋,参与了击败陈友谅的战斗。

洪武元年,夏煜被任命为浙东诸府的总制,负责伺察和搏击的事务。然而,由于某些原因,夏煜最终因涉嫌某项罪行而被判处死刑,具体死亡时间不详。

猜您喜欢

渐翁夜过山中

明代 许相卿

寒夜平生友,星江百里船。
风烟犹远色,虹月更新妍。
十载话通昔,一真思入玄。
分携秋水岸,怅咏白云篇。

徐南塘惠借袁海叟集附谢

明代 许相卿

柳风桃日满林庐,湘帙缄开午梦馀。
诗律沿唐追晋魏,一编落手得权舆。

入春避地澉水秋尽还山西皋诗慰

明代 许相卿

寄迹荒城似谪居,还家病骨恋箯舆。
山横雨翠秋容净,林缺霜红野眺舒。
忧国多虞怀耿耿,信天定分意如如。
独怜万卷成焦土,遗恨连艘失载书。