《临高台》原文赏析

  • lín
    gāo
    tái
  • [
    táng
    dài
    ]
    wáng
  • lín
    gāo
    tái
    gāo
    tái
    tiáo
    jué
  • yáo
    xuān
    gòu
    cuī
    weí
    luán
    fèng
    chuī
    qīng
    qiě
  • kàn
    cháng
    ān
    dào
    gōu
    cǎo
  • xié
    duì
    gān
    quán
    cāng
    cāng
    mào
    líng
    shù
  • gāo
    tái
    wàng
    tóng
    xiāng
    jiā
    cōng
    cōng
  • dān
    lóu
    fēn
    zhào
    yào
    耀
    fáng
    jǐn
    diàn
    殿
    xiāng
    líng
    lóng
  • dōng
    cháng
    guān
    西
    zhǐ
    weì
    yāng
    gōng
  • chéng
    yìng
    cháo
    绿
    shù
    yáo
    chūn
    fēng
  • tíng
    bǎi
    suì
    kaī
    xīn
    shì
    jiǎ
    qiān
    méng
    fēn
  • zhū
    cuì
    gài
    shèng
    chūn
    dié
    xiè
    céng
    yíng
    xiāng
    duì
  • yǒu
    qīng
    lóu
    dào
    zhōng
    xiù
    wén
    chuāng
    diāo
    lóng
  • jǐn
    qīn
    luó
    weí
    zhòu
    weì
    kōng
  • píng
    cháo
    yǎn
    cuì
    zhuāng
    jìng
    wǎn
    kuī
    hóng
  • weí
    jūn
    ān
    bǎo
    é
    meí
    huā
    cóng
  • chén
    jiān
    xiá
    àn
    jiāng
    yún
    jiān
    yuè
    míng
  • yuān
    yāng
    chí
    shàng
    liǎng
    liǎng
    feī
    fèng
    huáng
    lóu
    xià
    shuāng
    shuāng
  • zhèng
    jiā
  • yín
    ān
    xiù
    shèng
    fán
    huá
    lián
    jīn
    宿
    chāng
    jiā
  • chāng
    jiā
    shào
    pín
    dōng
    yuán
    táo
    piàn
    shí
    chūn
  • jūn
    kàn
    jiù
    gāo
    tái
    chù
    bǎi
    liáng
    tóng
    què
    shēng
    huáng
    chén

原文: 临高台,高台迢遰绝浮埃。
瑶轩绮构何崔嵬,鸾歌凤吹清且哀。
俯瞰长安道,萋萋御沟草。
斜对甘泉路,苍苍茂陵树。
高台四望同,帝乡佳气郁葱葱。
紫阁丹楼纷照耀,璧房锦殿相玲珑。
东弥长乐观,西指未央宫。
赤城映朝日,绿树摇春风。
旗亭百隧开新市,甲第千甍分戚里。
朱轮翠盖不胜春,叠榭层楹相对起。
复有青楼大道中,绣户文窗雕绮栊。
锦衾夜不襞,罗帷昼未空。
歌屏朝掩翠,妆镜晚窥红。
为君安宝髻,蛾眉罢花丛。
尘间狭路黯将暮,云间月色明如素。
鸳鸯池上两两飞,凤凰楼下双双度。
物色正如此,佳期那不顾。
银鞍绣毂盛繁华,可怜今夜宿娼家。
娼家少妇不须颦,东园桃李片时春。
君看旧日高台处,柏梁铜雀生黄尘。



唐代诗人王勃的照片
王勃

王勃(649或650~676或675年)是唐代著名诗人,汉族,字子安,出生于绛州龙门(今山西河津)。他与杨炯、卢照邻、骆宾王并称为“初唐四杰”,被誉为“初唐四杰”之首。

王勃在诗歌创作上擅长五律和五绝,他的代表作品包括《送杜少府之任蜀州》等。此外,他的主要文学成就是骈文,无论是数量还是质量都堪称一时之最。他的代表作品包括《滕王阁序》等。

然而,王勃的生命在唐高宗上元三年(676年)八月结束了。当时他自交趾探望父亲返回时,不幸渡海时溺水而死。这个意外的悲剧使得王勃的才华和潜力无法得到更进一步的发展。尽管他的生命短暂,但他的诗歌和文学成就对后世产生了深远的影响。

猜您喜欢

山居晚眺赠王道士

唐代 王勃

金坛疏俗宇,玉洞侣仙群。花枝栖晚露,峰叶度晴云。
斜照移山影,回沙拥籀文。琴尊方待兴,竹树已迎曛。

九日怀封元寂

唐代 王勃

九日郊原望,平野遍霜威。兰气添新酌,花香染别衣。
九秋良会少,千里故人稀。今日龙山外,当忆雁书归。

始平晚息

唐代 王勃

观阙长安近,江山蜀路赊。
客行朝复夕,无处是乡家。