《钗头凤·丁未初夏作于横桥老屋》原文赏析

  • chaī
    tóu
    fèng
    ·
    dīng
    weì
    chū
    xià
    zuò
    héng
    qiáo
    lǎo
  • [
    qīng
    dài
    ]
    shēn
  • cháng
    jiǔ
  • chóu
    piān
  • shí
    jīng
    xǐng
    hóng
    chén
    宿
  • shēn
    jìng
  • shā
    chuāng
    píng
  • lián
    huā
    lòu
    jiāo
    lòu
    lěng
  • tīng
  • tīng
  • tīng
  • gāng
    fēng
  • cuī
    rén
  • duān
    shī
    tíng
    qián
  • qīng
    luán
    wèn
  • qióng
    gōng
    xìn
  • róu
    zěn
    mèng
    hún
    nán
    wěn
  • hèn
  • hèn
  • hèn

原文: 肠九曲。
愁偏足。
何时惊醒红尘宿。
深夜静。
纱窗凭。
莲花漏滴,芭蕉露冷。
听。
听。
听。
罡风酷。
催人促。
无端失我庭前玉。
青鸾问。
琼宫信。
柔丝怎理,梦魂难稳。
恨。
恨。
恨。


相关标签:钗头凤

猜您喜欢

钗头凤/撷坊词

宋代 曾觌

华灯闹。
银蟾照。
万家罗幕香风透。
金尊侧。
花颜色。
醉里人人,向人情极。
惜惜惜。
春寒峭。
腰肢小。
鬓云斜亸蛾儿袅。
清宵寂。
香闺隔。
好梦难寻,雨踪云迹。
忆忆忆。

钗头凤 闺怨

清代 梁清标

帘栊悄。
流苏小。
薰笼斜倚香还袅。
欢方嫩。
愁来顿。
纤腰非旧,湘裙争寸。
褪。
褪。
褪。
钗轻掉。
梅如笑。
银缸生晕灯花爆。
春将近。
鸿无信。
天涯人远,金钱难问。
恨。
恨。
恨。

钗头凤 次史梅溪韵

清代 吴湖帆

秋心远。
春思乱。
愁来不觉离尊满。
梨花白。
苔痕碧。
鹦鹉前头,且将言食。
忆。
忆。
忆。
韶华晚。
红阑短。
画眉束带无人管。
才经识。
情休失。
金凤吹箫,玉龙酬笛。
得。
得。
得。