《花枕》原文赏析

  • huā
    zhěn
  • [
    táng
    dài
    ]
    yáng
    níng
  • shàng
    shěn
    xiāng
    zhěn
    lóu
    zhōng
    dàng
  • kān
    cháng
    shī
    湿
    liǎng
    xíng

原文: 席上沈香枕,楼中荡子妻。
那堪一夜里,长湿两行啼。



猜您喜欢

咏雨

唐代 杨凝

尘浥多人路,泥归足燕家。
可怜缭乱点,湿尽满宫花。

别友人

唐代 杨凝

倦客惊危路,伤禽绕树枝。
非逢暴公子,不敢涕流离。

送客往洞庭

唐代 杨凝

九江归路远,万里客舟还。
若过巴江水,湘东满碧烟。