《刘阮天台谣》原文赏析

  • liú
    ruǎn
    tiān
    tái
    yáo
  • [
    sòng
    dài
    ]
    wáng
    huái
  • tiān
    tái
    shān
    nǎi
    zài
    qián
    táng
    zhī
    nán
    ōu
    yuè
    zhī
    jiān
  • shàng
    yǒu
    chēng
    yún
    guà
    qiān
    zhàng
    gāo
    fēng
    tǐng
    ?
    xià
    yǒu
    bēn
    leí
    pēn
    xuě
    wàn
    rèn
    shēn
    liú
  • chán
  • yín
    dǎo
    xiè
    shí
    liáng
    huá
    feī
    xiān
    fēng
    dào
    shuí
    néng
    pān
  • zhī
    chuī
    xiāng
    绿
    yān
    nuǎn
    táo
    yǐng
    suǒ
    qīng
    xiá
    xián
  • shì
    weí
    shàng
    qīng
    píng
    dòng
    tiān
    lóu
    shí
    èr
    shén
    xiān
    huán
  • zhōng
    yǒu
    chuò
    yuē
    liǎng
    shū
    weí
    huā
    weí
    yán
  • qián
    kūn
    zhù
    jiǎ
    dǐng
    zhōng
    lóng
    shāo
    líng
    dān
  • meǐ
    liú
    ruǎn
    láng
    cǎi
    yào
    xié
    qīng
    kuāng
  • yōu
    xún
    yuǎn
    zhī
    suì
    shǐ
    使
    guī
    yáng
    cháng
  • zài
    zài
    yún
    jìn
    jìn
    huáng
  • qiě
    pān
    táo
    shí
    dāng
    liáng
    qiě
    jiàn
    quán
    weí
    jiāng
  • piáo
    chù
    liú
    chū
    zhī
    yǒu
    rén
    jiā
    shàng
    fāng
  • zài
    shè
    shuǐ
    pán
    gāng
    rén
    zhèng
    jiàn
    shuāng
    shū
    xíng
  • shuāng
    shū
    xiào
    xiāng
    yíng
    huí
    chūn
    yáng
  • wèn
    láng
    lái
    wǎn
    yāo
    láng
    guī
    dòng
    fáng
  • xiān
    xiǎo
    pái
    jīn
    mén
    tuī
    suǒ
    chuāng
    shuǐ
    jīng
    gōu
    guà
    shān
    zhàng
    yún
    píng
    kaī
    dài
  • mào
    chuáng
  • láng
    shì
    yǒu
    yuán
    yuàn
    láng
    jié
    zuò
    shuāng
    yuān
    yāng
  • lín
    xiān
    lái
    xiāng
    shǒu
    chí
    bǎo
    shāng
  • zhuó
    láng
    jiǔ
    quàn
    láng
    cháng
    yuàn
    láng
    shèn
    xiāng
  • shāo
    fèng
    zhú
    lóng
    xiāng
    yún
    xuàn
    làn
    liú
    xiáng
    guāng
  • qīng
    luán
    bái
    jīn
    tóng
    chuī
    xiāo
  • fàn
    shān
    yáng
    quàn
    láng
    bǎo
    xīn
  • yóu
    yún
    hūn
    chén
    tiān
    jiā
    yuè
    shí
    chūn
  • cuì
    qín
    shì
    ráo
    chuāng
    shé
    huàn
    xǐng
    guī
    rén
  • láng
    guī
    xīn
    qiè
    qiè
    zhī
    weí
    chén
    gēn
    nán
    duàn
    jué
  • liú
    láng
    zhù
    sòng
    láng
    xíng
    xiù
    luó
    yǎn
    miàn
    nán
    weí
    qíng
  • xié
    shǒu
    xíng
    xíng
    chū
    dòng
    tiān
    guī
    xún
    jiù
    máng
    rán
  • dàn
    jiàn
    bēng
    chéng
    bài
    guō
    cǎn
    dàn
    zhào
    xié
    huāng
    lín
    lǒng
    xiāo
    níng
    hán
    yān
  • xún
    sūn
    sūn
    shì
    zhuàn
  • xún
    rén
    rén
    xiāo
    huáng
    quán
  • zhī
    dào
    shān
    zhōng
    cái
    bàn
    zài
    zhī
    shì
    shàng
    chéng
    qiān
    nián
  • jìn
    suǒ
    tuì
    退
    què
    xiān
    jiā
    yóu
    chù
  • xīn
    chóu
    chàng
    wǎng
    cóng
    nài
    wàn
    qiān
    fēng
    yún
    shù
  • xiān
    shū
    yǒu
    yuē
    rén
    dào
    tóu
    jìng
    hái
    xiāng
  • rén
    mào
    xiān
    jiā
    zōng
    gǎo
    huí
    líng
    fēng
  • huáng
    juàn
    suǒ
    xiě
    xīn
    jiàn
    weí
    xíng
    róng
  • tóu
    yáo
    wàng
    tiān
    tái
    chéng
    xiá
    héng
    tiān
    dōng
  • shén
    xiān
    zhī
    shuō
    weì
    dàn
    hèn
    fán
    taī
    nán
    qīng
    féng

原文: 天台山,乃在钱塘之南,瓯越之间。
上有撑云挂日千丈高峰挺岌?,下有奔雷喷雪万仞深壑流
潺湲。
银河倒泻石梁滑,自非仙风道骨谁能攀。
紫芝吹香绿烟暖,碧桃影锁青霞闲。
是为上清玉平洞天府,楼阁十二神仙寰。
中有绰约两姝子,玉为肌肤花为颜。
壶里乾坤贮甲子,鼎中龙虎烧灵丹。
彼美刘阮郎,采药于此携倾筐。
幽寻远去不知极,遂使归路迷羊肠。
载饥载渴日云暮,欲进不进徒徬徨。
且攀桃实当饥粮,且掬涧泉为渴浆。
一瓢何处忽流出,知有人家居上方。
再涉一水盘一冈,可人正见双姝行。
双姝笑相迎,喜气回春阳。
问郎来何晚,邀郎归洞房。
先呼小玉排金门,推锁窗,水晶钩挂珊瑚帐,云母屏开玳
瑁床。
与郎夙世有缘契,愿郎结作双鸳鸯。
四邻仙客来相贺,手持七宝玻璃觞。
酌郎酒,劝郎尝,愿郎慎勿思故乡。
烧凤烛,坰龙香,五云绚烂流祥光。
青鸾歌,白鹤舞,金童吹箫玉女鼓。
胡麻饭,山羊脯,劝郎饱飡心勿苦。
尤云殢雨昏复晨,天家日月四时春。
翠禽何事苦饶隔,窗舌唤醒思归人。
郎思归心何切切,只为尘根难断绝。
留郎不住送郎行,袖罗掩面难为情。
携手行行出洞天,归寻旧迹都茫然。
但见崩城败郭惨淡照斜日,荒林故陇萧瑟凝寒烟。
甫欲询子孙,子孙已是七叶传。
甫欲询故人,故人枯骨消黄泉。
只道山中才半载,岂知世上成千年。
进无所依退无据,却忆仙家游乐处。
抚心惆怅欲往从,奈此万壑千峰隔云树。
仙姝有约不负人,到头毕竟还相遇。
何人貌此仙家踪,缟素淅淅回灵风。
黄绢索我写新句,惜无健笔为形容。
举头遥望天台路,赤城霞气横天东。
神仙之说未必无,但恨凡胎俗骨难轻逢。



猜您喜欢

钱舜举画花石子母鸡图

宋代 王淮

落红香散东风软,灵岩络翠苔纹浅。
闲庭昼永日当空,花影团团移未转。
两鸡不识春意佳,栖迟也傍庭前花。
父鸡昂然气雄壮,独立峰颠发高唱。
母鸡喈喈领七雏,且行且逐鸣相呼。
两雏依依挟母腋,母力已劳儿自得。
两雏啾啾趋母前,有如娇儿听母言。
两雏唧唧随母后,呼之不前不停口。
一雏引首接母虫,儿腹已饱母腹空。
嗟尔爱雏乃如此,不知尔雏何报尔。
钱翁摹此悦生意,我独观之暗流涕。
劬劳难报慈母恩,漂泊江湖复何济。
展图三叹重摩挲,鸡乎鸡乎奈尔何!

高宗皇帝挽词

宋代 王淮

历数尧咨舜,羹墙舜见尧。
三加徽号册,五日未央朝。
庙祀瞻龙衮,韶音遏凤箫。
伏蒲思往事,泪湔浙江潮。

游东林山

宋代 王淮

具锦峰头搷下菰,睢雄树底数荣枯。
落花烟冷烧丹灶,芳草云深卖酒垆。
高塔守灯留独鹤,败祠衔鼓失群乌。
秋风一片榴皮迹,零落祇园壁上图。