《赠外》原文赏析

  • zèng
    wài
  • [
    táng
    dài
    ]
    weì
    shì
  • píng
    绿
    shuǐ
    ruò
    niǎo
    qīng
    sōng
    jūn
    jié
    tiān
    suǒ
    cóng
  • hàn
    lín
    shuāng
    niǎo
    jiàn
    shuǐ
    fēn
    lóng
    xié
    leì
    qín
    jiān
    tóng
    jiāo
  • chóng
    ēn
    shēn
    xiǎn
    guì
    běn
    shēn
    lìng
    duō
    yīng
    tòng
  • cháo
    juàn
    chuáng
    zhěn
    xíng
    chǐ
    jīn
    yóu
    juàn
    fēng
    chén
    cóng
    guān
    chū
    jiě
    jīn
  • shù
    zhuāng
    nán
    yǐng
    zhī
    jià
    chū
    西
    qín
    zhōng
    nán
    suì
    xián
    weì
    yīn
  • beī
    fēng
    àn
    yuǎn
    kōng
    duì
    liǔ
    yuán
    chūn
    nán
    ér
    chóng
    jiù
    zhàng
    duō
    hǎo
    xīn
  • xīn
    rén
    xīn
    pìn
    cháo
    cháo
    lín
    fěn
    jìng
    liǎng
    yuān
    shuāng
    é
    shuí
    jìng
  • lián
    chóu
    rén
    xián
    juē
    báo
    mìng
    huá
    shì
    sōng
    zhī
    yǒu
    jìn
  • suǒ
    yuàn
    hǎo
    jiǔ
    lìng
    kuī
    bǎi
    xíng

原文: 浮萍依绿水,弱茑寄青松。与君结大义,移天得所从。
翰林无双鸟,剑水不分龙。谐和类琴瑟,坚固同胶漆。
义重恩欲深,夷险贵如一。本自身不令,积多婴痛疾。
朝夕倦床枕,形体耻巾栉。游子倦风尘,从官初解巾。
束装赴南郢,脂驾出西秦。比翼终难遂,衔雌苦未因。
徒悲枫岸远,空对柳园春。男儿不重旧,丈夫多好新。
新人喜新聘,朝朝临粉镜。两鸳固无比,双蛾谁与竞。
讵怜愁思人,衔啼嗟薄命。蕣华不足恃,松枝有馀劲。
所愿好九思,勿令亏百行。



猜您喜欢

答微之

唐代 裴淑

侯门初拥节,御苑柳丝新。不是悲殊命,唯愁别近亲。
黄莺迁古木,朱履从清尘。想到千山外,沧江正暮春。

寄夫(贞元中伉登第辟江西幕不归

唐代 张氏

久无音信到罗帏,路远迢迢遣问谁。
闻君折得东堂桂,折罢那能不暂归。
驿使今朝过五湖,殷勤为我报狂夫。
从来夸有龙泉剑,试割相思得断无。

答夫诗二首(唐晅妻张氏)

唐代 张氏

不分殊幽显,那堪异古今。阴阳徒自隔,聚散两难心。
兰阶兔月斜,银烛半含花。自怜长夜客,泉路以为家。