《临江仙》原文赏析

  • lín
    jiāng
    xiān
  • [
    yuán
    dài
    ]
    shān
    zhǔ
  • shǐ
    xiàng
    chū
    gēng
    cái
    weì
    shuì
    jīn
    tiān
    jié
    qīng
    liáng
  • xīng
    míng
    xiāo
    hàn
    zhà
    fēn
    guāng
  • qīng
    fēng
    lián
    zhèn
    zhèn
    tòu
    yōu
    chuāng
  • yuè
    xià
    fén
    xiāng
    pín
    gào
    yān
    zhí
    dào
    qióng
    cāng
  • shí
    fāng
    xián
    shèng
    jiàng
    zhēn
    xiáng
  • yuàn
    chuī
    huì
    tóng
    dāng
    yáng

原文: 始向初更才未睡,金天节屈清凉。
星明霄汉乍分光。
清风连夜,阵阵透幽窗。
月下焚香频启告,炉烟直到穹苍。
十方贤圣降真祥。
愿垂慈惠,同去礼当阳。


相关标签:临江仙

猜您喜欢

临江仙

元代 山主

波冲落迦山际浩,嵯峨嫩草绵绵。
名花妖艳满长川。
莺啼猿噪,翠岭吐祥烟。
紫雾朦胧遮媚景,红花淡锁岩前。
琼楼钟撞命群贤。
香云影里,尽日讲金言。

临江仙

元代 山主

因向山前坟畔过,途荒荆棘仍沟。
闲花野草遣人愁。
恨烟林下,悄悄见骷髅。
难辨僧俗贫与富,未知何代王侯。
口中钱被牧童掫。
英雄那畔,仰面懒抬头。

临江仙

元代 山主

独坐岩前寻思虑,如来妙法难量。
慈悲苦海作舟航。
缘人有分,难苦免灾殃。
得指华严真法界,明明处处无方。
禅河皎皎曜神光。
曹溪门下,新到旧家乡。