《谒先垄》原文赏析

  • xiān
    lǒng
  • [
    qīng
    dài
    ]
    kuí
  • xiào
    dān
    weī
    jiǔ
    sōng
    shuǐ
    meí
  • mén
    qīn
    sǎo
    hún
    mèng
    cháng
    chí
  • dēng
    jīn
    gǎi
    guān
    yuǎn
    chǔ
    tiān
  • nán
    liú
    pěng
    yǒu
    chéng
  • chén
    xìng
    chū
    西
    guō
    zhān
    sōng
  • liǎng
    qīn
    zài
    qín
    quán
    duō
    xùn
  • wàng
    weí
    liáng
    chén
    shǐ
    使
    jiā
    fēng
    tuí
  • guān
    suī
    qīng
    bái
    cháng
    chí
  • yǎng
    dǎi
    neì
    beī
    cuī
  • bài
    yǎng
    biǎo
    chí
    chí
  • rén
    shēng
    shú
    nán
    wàng
    nán
    wàng
    xià
    shí

原文: 不肖耽微禄,久客松水湄。
墓门弗亲扫,魂梦常依驰。
登第今改官,远赴楚天涯。
故里难稽留,捧檄有程期。
晨兴出西郭,肃穆瞻松茨。
忆昔两亲在,勤拳多训辞。
望子为良臣,勿使家风颓。
儒官虽苦饥,清白长自持。
禄养已不逮,五内徒悲摧。
拜罢仰墓表,欲去步迟迟。
人生孰难忘,难忘膝下时。



猜您喜欢

啼乌

清代 纪逵宜

万年枝上澹朝晖,哑哑慈乌集翠微。
闻说鼎湖龙去后,哀鸣环绕紫宫飞。

盘山水歌

清代 纪逵宜

近山沙碛无平流,入山泉石如清秋。
缘溪被谷迷万绿,但闻琤琤历乱戛哀玉。
山家无事长闭门,静中不厌风雷喧。
凭高延瞩三百里,沧溟潏荡观止矣。

盘山松歌

清代 纪逵宜

翠涛十里声飕飗,阴阴涧厂惊潜虬。
攫拿石罅若无蒂,怒张鳞鬣争寒流。
比闻化劫及双树,孙枝不给斤斧求。
谁者护之帛道猷⑴,烟霞日深谷口幽。
大夫有灵能相酬,千株万株蟠青沟⑵。