《风蝶令》原文赏析

  • fēng
    dié
    lìng
  • [
    qīng
    jìn
    xiàn
    dài
    chū
    ]
    yún
  • táo
    zhǎng
    ōu
    xiāng
    rùn
    qín
    yàn
    leǐ
    róng
  • shī
    湿
    yún
    jiàn
    dōng
  • zhī
    shì
    shuí
    jiā
    lóu
    shēng
    zhōng
  • ruò
    liǔ
    pān
    xīn
    cuì
    liú
    chàng
    hóng
  • báo
    luó
    shān
    zǎo
    yìng
    féng
  • nài
    chóu
    lóng
    chán
    bìn
    xiè
    niáng
    yōng

原文: 桃涨鸥乡润,芹泥燕垒融。
湿云渐起大堤东。
知是谁家楼阁雨声中。
弱柳攀新翠,流波唱洗红。
薄罗衫子早应缝。
其奈愁笼蝉鬓谢娘慵。


相关标签:风蝶令

猜您喜欢

山居

唐代 白居易

山斋方独往,尘事莫相仍。蓝舆辞鞍马,缁徒换友朋。
朝餐唯药菜,夜伴只纱灯。除却青衫在,其馀便是僧。

风蝶令 落花

清代 赵我佩

金谷埋香地,瑶台散彩时。
一春无奈雨霏霏。
枉却寻芳蝴蝶、绕丛飞。
流水恩何薄,东风恨怎知。
杜鹃啼老剩空枝。
怨煞繁华如梦、鸟如痴。

风蝶令 郑萍香大姊以词见寄,即

清代 许淑慧

虫语苍苔冷,斜阳雨过天。
秋光到此最堪怜。
正叹无聊喜奉、小蛮笺。
多感缠绵思,含情寄短篇。
又添愁绪到吟边。
却是海棠零落、满阶前。