《句》原文赏析

  • [
    táng
    dài
    ]
    huàn
  • shǔ
    diǎn
    dāng
    qiū
    zhī
    chù
    fēng
    shí
    lóu
    xiǎo
    wàng
  • gēng
    shēng
    jiē
    kōng
    yǒu
    yǐng
    xiāng
    suí
    yàn
    jiàn
    shī
    huà
    shí

原文: 数点当秋霁,不知何处峰(《石楼晓望》)?
更无声接续,空有影相随(《孤雁》,见《诗话拾遗》)。



猜您喜欢

放猿

唐代 曾麻几

孤猿锁槛岁年深,放出城南百丈林。
绿水任从联臂饮,青山不用断肠吟。

秋池一枝莲

清代 郭恭

秋至皆零落,凌波独吐红。
托根方得所,未肯即随风。

感春词

唐代 纥干著

未得鸣珂谒汉宫,江头寂寞向春风。
悲歌一曲心应醉,万叶千花泪眼中。