《摊破江神子·春意》原文赏析

  • tān
    jiāng
    shén
    ·
    chūn
  • [
    qīng
    jìn
    xiàn
    dài
    chū
    ]
    céng
    lián
  • jiāng
    tóu
    ruò
    liǔ
    xiǎo
    yān
    lóng
  • yuàn
    dōng
    fēng
  • xiǎng
    dōng
    fēng
  • xiān
    shǒu
    zhī
    huà
    lóu
    zhōng
  • tiān
    yòu
    tuī
    hán
    rén
    yòu
    yuǎn
    yàn
    shēng
    wàng
    lái
    shū
    zhī
    kōng
  • nián
    nián
    fáng
    lóng
  • shuāng
    leì
    nóng
  • xīn
    chōng
  • ruò
    chù
    xiāng
    féng
  • zòng
    shǐ
    使
    péng
    tóu
    yóu
    shì
    jiù
    shí
    róng
  • pàn
    duàn
    tiān
    hái
    jiǎo
    shān
    yǐng
    wài
    gēng
    péng
    shān
    wàn
    chóng

原文: 江头弱柳晓烟笼。
怨东风。
想东风。
纤手一枝,玉笛画楼中。
天又忒寒人又远,雁声起,望来书,只碧空。
一年一年闭房栊。
双泪浓。
一心冲。
死也死也,若死去、何处相逢。
纵使蓬头,犹是旧时容。
盼断天涯还地角,山影外,更蓬山,几万重。


相关标签:江神子

猜您喜欢

千秋岁·笑赠

清末近现代初 曾廉

天然婀娜。
正鼓潇湘舵。
一笑孽,三生果。
不须文锦幰,自启银屏锁。
疑幻梦,空中一朵仙云堕。
傲兀从前左。
放诞如今可。
对镜看,横琴坐。
娇容莲步涩,醉态梨涡媠。
如意事,西施载上鸱夷舸。

生查子 秋闺

清代 王仙媛

花香爱捲帘,月淡多清暇。
独自倚红楼,片片霞光射。
暮雀乱深林,昏霭愁长夜。
霜冷玉琴收,小胆空帏怕。

忆王孙 芙蓉(见《林下词选》)

清代 王仙媛

轻红淡粉别鲜妍。
开遍盈盈秋暮天。
娇逞风流似镜前。
惜朱颜。
孤另寒江最可怜。