《天开图画亭》原文赏析

  • tiān
    kaī
    huà
    tíng
  • [
    sòng
    dài
    ]
    wáng
    zhèng
  • lái
    cán
    shǔ
    áo
    西
    fēng
    qiū
    shēng
    xiān
    jǐng
    tóng
  • xiān
    yún
    juàn
    tiān
    kaī
    róng
    wàn
    qīng
    tóng
  • shǐ
    使
    jūn
    tuì
    退
    shí
    xīn
    liáng
    féng
    yàn
    kàn
    níng
    qǐn
    jiāng
    yún
    shēn
  • lǐng
    sòng
    feī
    hóng
    鸿
    chéng
    gāo
    tíng
    shī
    湿
    qīng
    hóng
  • kuàng
    wàng
    kaī
    xīn
    xiōng
    qián
    zhān
    jiāng
    shān
    shèng
    ér
    xióng
  • guāng
    qún
    fēng
    shuǐ
    zhèng
    ěr
    nán
    weí
    gōng
  • tiān
    kaī
    jīn
    zhōng
    jǐng
    ruò
    chū
    zhōng
  • tiān
    weí
    shī
    xīn
    gōng
    xīn
    zhī
    yǎn
    xiāng
    cóng
  • shōu
    zōng
    jǐn
    náng
    zhù
    fáng
    shī
    qióng
  • xiàng
    lái
    shén
    xiù
    zào
    huà
    zhōng
    chéng
    guō
    jiāng
    tóng
  • qiáng
    míng
    huà
    tuō
    tiān
    gōng
    zhǎng
    xiào
    jīn
    zhōng

原文: 夜来残暑鏖西风,秋声摵摵先井桐。
纤云四卷天开容。一碧万里磨青铜。
使君退食新凉逢,厌看凝寝江云深。
领客欲送孤飞鸿,城隅高亭湿青红。
旷望四野开心胸,前瞻江山胜而雄。
瑠璃波光群玉峰,水墨正尔难为工。
天开地辟今古中,此景自若无初终。
天岂为我施新功,我心得之眼相从。
收入几席无遗踪,锦囊得助防诗穷。
向来神秀造化钟,李成郭熙将无同。
强名图画托天公,抚掌一笑浮金钟。



猜您喜欢

题现老真

宋代 范成大

三十年来共葛藤,如今莲社冷如冰。
茶瓜樱笋游山会,从此斋厨欠一僧。

曦真阁留别方道士宾实

宋代 范成大

东山西山双袖舞,中有清宫蟠万础。
云横朱阁碧梧寒,风扫石坛苍桧古。
道人宾实其姓方,来从何许今几霜?
诛蒿仆蓬殿突兀,玉华紫气腾真香。
胸奇腹愤无人识,我独相从似畴昔。
时时苦语见鍼砭,邂逅天涯得三益。
明朝归客上归艎,重到曦真计渺茫。
只有双鱼相问讯,歙江之水通吴江。

撤棘后过东华门避肩舆呵导者

明代 区怀年

十载穷经涨海滨,角巾愁色带缁尘。
方惭要路无知己,不信清时有逸民。
阙下晚传青盖拥,仗前寒映紫貂新。
逡巡试问遮呼卒,道是京营中贵人。