《合江亭》原文赏析

  • jiāng
    tíng
  • [
    sòng
    dài
    ]
    zhōu
    tāo
  • gòng
    jiǎo
    céng
    bīng
    liáo
    shì
    jiāng
    gāo
    xìng
    qīng
  • zuó
    yún
    zhuó
    shǔ
    xiǎo
    lái
    yān
    shuǐ
    kuài
    xīn
    qíng
  • shān
    jiǔ
    dié
    zhāng
    yún
    shì
    tān
    qiān
    yán
    luò
    shēng
  • jīn
    cóng
    lái
    zài
    qiū
    yuàn
    peí
    jiān
    jiān
    xíng
  • què
    shǔ
    zhuī
    suí
    shuǐ
    shàng
    tíng
    dōng
    jiāo
    chéng
    xiǎo
    dài
    cán
    xīng
  • lái
    yōu
    báo
    shū
    yān
    huà
  • xìng
    jiāng
    chí
    xiàng
    weì
    qíng
    zhōng
    yuán
    shī
    湿
    yǒng
    feī
    lìng
  • chuī
    guān
    tiān
    tiān
    yáo
    cén
    cùn
    cùn
    qīng

原文: 共思赤脚踏层冰,聊适江皋兴自清。
昨夜雨云驱浊暑,晓来烟水快新晴。
山疑九叠张云势,滩激千岩落布声。
巾履从来在丘壑,愿陪间日此间行。
却暑追随水上亭,东郊乘晓戴残星。
余歌咽筦来幽浦,薄雾疏烟入画舲。
兴发江湖驰象魏,情钟原湿咏飞令。
故溪何日垂纶去,天天末遥岑寸寸青。



猜您喜欢

西湖三首 其一

宋代 周锷

晓镜初开淑景明,使君风味一般清。
舟从菡萏林中过,人在鲸鲵背上行。
妙舞屡翻红药燕,清词时啭紫薇莺。
赓歌久矣虚前席,肯向樽前恋曲生。

题清斯堂

宋代 周锷

万物本空寂,浮生方沼中。
鸥轻时出没,萍散只西东。
槛外风初息,天边月正融。
了无尘可濯,危坐照衰翁。

和郡守彭吏部按视湖亭凡二首

宋代 周锷

双虹倒影上瞻楹,碧水澄空一镜明。
野草闲花无限趣,短藜幽榜不胜情。
已知风月随人意,聊为湖山载酒行。
却讶锦囊赓梦草,坐令诗兴绕寰瀛。