《黔阳即古龙标城吊王少伯》原文赏析

  • qián
    yáng
    lóng
    biāo
    chéng
    diào
    wáng
    shào
  • [
    qīng
    dài
    ]
    yán
    tíng
    jué
  • lóng
    biāo
    chéng
    wài
    qīng
    shān
    qīng
    lóng
    biāo
    chéng
    xià
    yáng
  • xián
    jiǔ
    bǎi
    zài
    é
    é
    dié
    kōng
    líng
  • bái
    yún
    yǐng
    luò
    lǎn
    jiāng
    shuǐ
    zhí
    xià
    tíng
  • sōng
    huáng
    lín
    fēng
    kuī
    huāng
    chéng
    dāng
    zhòu
    cháng
    míng
    míng
  • hóng
    chén
    chā
    jiǎo
    zàn
    zōng
    fǎng
    仿
    píng
  • táng
    jiā
    shī
    míng
    shèng
    kaī
    bǎo
    bìng
    chū
    yáng
    líng
  • shí
    shào
    cái
    liè
    jiàn
    ruò
    xīn
    xíng
  • jīng
    rén
    jiā
    jīn
    zhǐ
    huà
    zhuàn
    tíng
  • chóng
    míng
    yōng
    róng
    shì
    dēng
    míng
    tíng
  • yǎng
    shè
    ěr
    chán
    bàng
    jìng
    ěr
    yíng
    chén
    tīng
  • nán
    jiāo
    zhī
    zhé
    feī
    liào
    cháng
    wàn
    chóu
    tuó
    líng
  • qín
    shū
    jiān
    lǎo
    shí
    bài
    chuī
    gōng
    tīng
  • bāng
    fēng
    suī
    lòu
    zhòng
    zuì
    zhēng
    xǐng
  • shí
    yǒu
    cháng
    guì
    shī
    zhě
    mín
    zhī
    shì
    gōng
    xīng
  • gōng
    shī
    zài
    shì
    jiǔ
    kuài
    zhì
    jīn
    yóu
    gōng
    céng
    jīng
  • róng
    zhī
    lóu
    rán
    zài
    gōng
    lái
    zhǐ
    xiān

原文: 龙标城外青山青,龙标城下扬孤舲。
昔贤忆去九百载,峨峨雉堞空彫零。
白云影落览不极,江水直下机无停。
松篁临风互亏蔽,荒城当昼常冥冥。
红尘插脚此暂憩,踪迹仿佛波浮萍。
唐家诗名盛开宝,李杜并出扬其灵。
其时少伯才独埒,健笔利若新发硎。
惊人佳句压今古,奚止画壁传旗亭。
词科重入名益起,雍容释褐登明廷。
养鱼射鸭亦戏耳,谗谤竟尔荧宸听。
南交之谪非意料,长途万里愁驮铃。
琴书一肩老仆负,自拾败叶炊公厅。
此邦风土虽僻陋,众醉亦足争独醒。
时有长跪乞诗者,民之视公如日星。
公诗在世久脍炙,我今游此公曾经。
芙蓉之楼屹然在,公其来止浮仙醽。



猜您喜欢

和马太守五首 其五 澄心亭

宋代 彭汝砺

逸老初开池上亭,使君钟鼓乐新成。宝林自有湖山助,定水何曾风浪生。雨过淡云迷岛屿,日长幽鸟下檐楹。扁舟远泛沧浪碧,可避时人笑独清。

写心五首 其五

元代 方回

此身脩至此,尚恐玉有瑕。自兹脩更脩,庶几宽我涯。不然轮生角,岂不柅厥车。故无熊虎卜,亦未梦龙蛇。学不取临川,文不取永嘉。诗不取晚唐,有正宁无葩。真魏吾所师,未觉朱程赊。此身脩至此,馁死曾何嗟。

奉和王朝器同寅来韵二首 其二

明代 苏葵

彷佛红楼买笑人,大都宜假不宜真。王成漫自縻高爵,即墨凭谁辨远臣。玉在无瑕元是美,棋残有著又从新。经纶康济吾儒事,莫道尘羁未卸身。