《送张无梦归天台山》原文赏析

  • sòng
    zhāng
    mèng
    guī
    tiān
    tái
    shān
  • [
    sòng
    dài
    ]
    sòng
    zhēn
    zōng
  • hún
    yuán
    weí
    jiào
    chún
    jīng
    shì
    zhī
    tīng
    shēng
    <
    b
    r
    >
    weí
    yǒu
    rén
    zhēn
    xiāo
    yáo
    wài
    shì
    shěn
    míng
    <
    b
    r
    >
    yún
    shū
    juàn
    jué
    cháng
    shì
    liú
    shuǐ
    fāng
    yuán
    dìng
    xíng
    <
    b
    r
    >
    chéng
    xìng
    ǒu
    rán
    rùn
    tán
    zhēn
    é
    ěr
    wáng
    tíng
    <
    b
    r
    >
    shùn
    fēng
    shì
    wén
    zōng
    zhǐ
    zhěn
    shí
    hái
    shì
    xìng
    qíng
    <
    b
    r
    >
    zān
    yīng
    feī
    suǒ
    chóng
    cháng
    liáo
    chǒ
    guī
    chéng

原文: 混元为教合醇精,视之无迹听无声。
唯有达人臻此理,逍遥物外事沈冥。
浮云舒卷绝常势,流水方圆靡定形。
乘兴偶然辞润户,谈真俄尔谒王庭。
顺风已是闻宗旨,枕石还期适性情。
玉帛簪缨非所重,长歌聊复宠归程。



猜您喜欢

山阴陈迹

宋代 苏轼

当年不识此清真,强把先生拟季伦。
等是人间一陈迹,聚蚊金谷本何人。

次韵和王巩

宋代 苏轼

谪仙窜夜郎,子美耕东屯。
造物岂不惜,要令工语言。
王郎年少日,文如瓶水翻。
争锋虽剽甚,闻鼓或惊奔。
天欲成就之,使触羝羊藩。
孤光照微陋,耿如月在盆。
归来千首诗,倾泻五石樽。
却疑彭泽在,颇觉苏州烦。
君看驺忌子,廉折配春温。
知音必无人,坏壁挂桐孙。

寄三江王六秀才

明代 袁凯

沧洲荷屋晚秋时,橘柚青黄满户垂。
安得扁舟趁潮去,醉看江雨散轻丝。