《希言官舍种花》原文赏析

  • yán
    guān
    shè
    zhòng
    huā
  • [
    sòng
    dài
    ]
  • cái
    chū
    kàn
    jūn
    zaī
    xiǎo
    yuán
    bào
    xīn
    huā
    zháo
    táo
  • gǎn
    shí
    juàn
    qíng
    duō
    běn
    jiào
    zuò
    yǒng
    cháng
    piān
    tuō
    xìng
  • weí
    yán
    táo
    huā
    shí
    jūn
    shèng
    yóu
    suǒ
  • xiāng
    lín
    fāng
    chén
    dǎo
    chūn
    gōng
    zǎi
    kuí
  • páng
    yǒu
    bǎi
    huì
    zhēng
    yán
    shū
    fán
    huā
    jiàng
    shī
    jué
  • hóng
    dǒu
    lián
    běn
    shǐ
    zuò
    lìng
    shǒu
    shì
    fán
    huá
    shí
    ěr
  • fán
    shèng
    níng
    jiāng
    huā
    tóng
    lìng
    rén
    wán
    kuáng
  • bēn
    cuī
    chūn
    guī
    zhī
    xián
    beī
    qiě
    huān
  • jūn
    kàn
    zhuó
    zhuó
    zhī
    shàng
    yīng
    bàn
    chén
    chéng
    luò
    ruǐ
  • shèng
    shuaī
    cǎo
    rán
    rén
    shì
    yōu
    yōu
    jìn

原文: 才初看君栽小园,已报新花着桃李。
感时眷物情何多(李本校:一作极),发咏长篇托兴比。
为言桃李富花实,君子盛德尤所似。
茜茜相倚临芳辰,辅导春功如宰揆。
旁有百卉争妍舒,特烦花匠施劂剞⑴。
誇红斗紫亦可怜(四库本自此句始作另一首),各事繁华一时尔。
繁盛宁将此花同,令人慕玩狂不已。
羲和奔御催春归,祗得衔杯且欢喜。
君看灼灼枝上英,半杂泥尘成落蕊。
盛衰不独草木然,人事悠悠尽如此。



猜您喜欢

江南寒食

宋代 穆脩

江南水国春光饶,清明上巳多招邀。
花阴连络青草岸,柳色掩映红栏桥。
歌调讴哑杂吴俗,髻鬟疏削传南朝。
谁怜北客归未(张本作未归)去,楚魄湘魂惟暗消。

烈王

宋代 徐钧

齐为沽名特觐王,当时国势岂真强。
计来小缓庸何责,引得无君丑语扬。

访益上人兰若

宋代 严羽

独寻青莲宇,行过白沙滩。
一径入松雪,数峰生暮寒。
山僧喜客至,林阁借人看。
吟罢拂衣去,钟声云外残。