《上留田》原文赏析

  • shàng
    liú
    tián
  • [
    míng
    dài
    ]
    weǐ
  • xiōng
    běn
    tóng
    shàng
    liú
    tián
    shùn
    fēng
    xiàng
    yǒu
    shàng
    liú
    tián
  • qīn
    yǒu
    cháng
    xiōng
    shàng
    liú
    tián
    nǎi
    jiāng
    yòu
    shàng
    liú
    tián
  • xiōng
    bǎo
    héng
    shàng
    liú
    tián
    xiōng
    wēn
    beì
    shàng
    liú
    tián
  • xiōng
    rén
    lín
    rén
    weí
    zhī
    shàng
    liú
    tián

原文: 兄弟本同气(上留田),舜封象有庳(上留田)。
亲死有长兄(上留田),乃将幼弟弃(上留田)。
兄饱弟恒饥(上留田),兄温弟无被(上留田)。
兄不仁,邻人为之涕(上留田)。



猜您喜欢

清代 张照

由来竟体芳如是,谁与同心髯绝伦。
牙板金尊污不得,蛾眉曼睩孰堪纫。
月明极浦思公子,日落空山有吉人。
守著孤根冰雪去,初风转处迸芽新。

水仙

清代 张照

丁丁海女弄金镮,热恼阎浮暂戏看。
怪底肌肤若冰雪,繇来心地是旃檀。
大罗一梦香为界,小劫三生玉不寒。
教得兰苕红豆曲,夜弦独向碧溪弹。

题蒋西谷画梅

清代 张照

青桐居士讲直暇,笔底一花天下春。
江南尔时香雪里,流水小桥扶杖人。