《谒法门寺真身五十韵》原文赏析

  • mén
    zhēn
    shēn
    shí
    yùn
  • [
    táng
    dài
    ]
    míng
  • zhān
    chéng
    beī
    shāng
    juē
    shī
    yīn
    xiū
    nǎng
    jié
    huǒ
    yǎn
    shī
    shén
    guāng
    fēn
    jiǎo
    jiǎo
    yàn
    weī
    weī
    hóng
    yuàn
    piān
    tǎng
    cóng
    hòu
    qǐng
    rén
    tiān
    chóng
    jìng
    shén
    guǐ
    jiāo
    chí
    hǎi
    rén
    nán
    téng
    shì
    kuī
    gòng
    sēng
    tiān
    shèng
    chèng
    xiàng
    děng
    háo
    tiě
    wǎng
    qiān
    shā
    àn
    jīn
    ōu
    chū
    shuǐ
    meí
    wáng
    xīn
    què
    jiāng
    shuài
    jìn
    wàng
    zhèn
    guó
    jué
    yáng
    beī
    leì
    cháo
    céng
    chū
    xiàn
    jìn
    dài
    shèng
    xiū
    chí
    wàn
    biàn
    lín
    qiān
    huí
    niè
    rèn
    cóng
    jiāng
    huǒ
    shì
    jiàn
    xiàn
    jīn
    chuí
    hào
    néng
    bìng
    jīng
    guāng
    jìn
    zǒng
    kuī
    zhēn
    shēn
    diǎn
    guī
    yǒu
    xiá
    ān
    lóu
    qián
    xiàn
    tiān
    hǎi
    pàn
    zhī
    zōng
    qīn
    chù
    jūn
    zhǔ
    jiàn
    tóng
    shí
    jié
    shé
    hái
    néng
    wān
    jīng
    jiù
    feí
    shí
    guāng
    chéng
    ruì
    zhì
    yǒu
    bǎo
    dēng
    zhǔ
    chóng
    xiū
    jiàn
    tán
    shè
    cái
    xìng
    yùn
    rén
    zǎo
    gǎn
    shén
    fēng
    leí
    hǒu
    gēng
    shā
    shí
    chuī
    láo
    rén
    zhì
    yǒu
    shèng
    xián
    weí
    hǎi
    lóng
    wáng
    yào
    chā
    jiāng
    zhǔ
    shèng
    dēng
    zhān
    chù
    yǒu
    guāng
    xiāng
    yìng
    xīn
    xuān
    tiān
    fān
    huā
    hǎi
    qín
    wáng
    piān
    jìng
    yǎng
    huáng
    hòu
    chóng
    xīn
    gōng
    qīn
    dào
    zhaī
    sēng
    piān
    suí
    jiào
    fāng
    chéng
    zhì
    neì
    wài
    zòu
    gōng
    zhuàng
    jīn
    ān
    rén
    qīng
    dào
    lái
    xīn
    yuè
    yuè
    huí
    shǒu
    chí
    chí
    ruì
    zhǐ
    yáo
    zhān
    huáng
    qíng
    guī
    zhī
    píng
    xiāng
    huǒ
    xiāo
    guó
    jiā
    weī
    dǎo
    zhù
    fēng
    yān
    yóu
    jià
    jīn
    jīng
    diāo
    bǎo
    jié
    xiǎn
    nán
    gōng
    jiàng
    láo
    xīn
    chén
    cōng
    shǒu
    zhī
    zhòng
    yuán
    zhān
    shì
    shù
    wàn
    juàn
    fàng
    sēng
    zhī
    cǎo
    shēng
    gāo
    lǒng
    quán
    qīng
    mǎn
    chí
    hóng
    chéng
    ruì
    bái
    jiā
    zhēn
    xiāng
    feī
    shēng
    miè
    fán
    qíng
    meǐ
    máng
    máng
    zhǐ
    jié
    jié
    zhī
    quán
    xuán
    weī
    zhī
    zài
    zòng
    ráo
    xīn
    shāo
    zhuàn
    yòu
    beì
    zhuī
    suí
    yuàn
    zhì
    yìng
    nán
    mǎn
    shèng
    jué
    níng
    meǐ
    yán
    tóng
    gěng
    hǎn
    leì
    máng
    guī
    xiàng
    chéng
    yīn
    shēng
    guāng
    jiàn
    shuaī
    shèng
    yán
    nán
    huì
    féng
    shàn
    tuī
    xué
    guǎ
    jiàn
    huáng
    juàn
    cái
    huāng
    gǎn
    ēn
    pín
    leì
    fěng
    yán
    shī

原文: 瞻礼喜成悲,伤嗟不遇师。矌因修曩劫,火寂掩俱尸。神光分皎皎,雁塔起巍巍。弘愿无偏傥,从后请不疑。人天重敬礼,神鬼悉交驰。入海人难睹,腾波世莫窥。供僧添圣福,称象等毫釐。铁网牵沙岸,金瓯出水湄。轮王欣却得,将帅尽忘疲。震日国绝大,岐阳地不卑。累朝曾出现,近代盛修持。万遍磨不磷,千回涅不缁。任从将火试,几见陷金锤。皓色岂能并,晶光尽总亏。真身无点黡,圭璧有瑕疵。安福楼前现,天涯海畔知。懿宗亲礼处,君主见同时。截舌还能语,剜精复旧肥。石光呈瑞质,木有宝灯仪。塔主重修建,檀那各舍资。才兴运人力,早已感神祇。一夜风雷吼,五更砂石吹。不劳人力置,自有圣贤为。海得龙王护,药叉将主司。圣灯瞻处有,光相应心祈。鼓乐喧天地,幡花海路歧。秦王偏敬仰,皇后重心慈。礼佛躬亲到,斋僧偏极绥。教坊呈御制,内外奏宫词。马壮金鞍促,人轻玉勒移。到来心跃跃,回首意迟迟。睿旨遥瞻礼,皇情雅合规。只凭香火力,消得国家危。祷祝烽烟息,犹希稼穑滋。金经雕岂易,宝偈显难思。工匠劳心力,宸聪亦手胝。众缘沾士庶,万卷放僧尼。芝草生高垄,醴泉清满池。红霓呈瑞色,白鹤唳嘉奇。真相非生灭,凡情每自欺。茫茫迷旨趣,劫劫拟何之。达即全无体,玄微只在兹。纵饶心稍转,又被业追随。愿智应难满,胜绝宁每期。不言同哽虎,罕遇类盲龟。像法承衣荫,声光以渐衰。盛筵难际会,逢善莫推辞。学寡渐黄绢,才荒误色丝。感恩频洒泪,泣讽五言诗。



猜您喜欢

茶窝口

清代 屈大均

紫荆离十里,此处券门开。高垒资人去,重河拒马来。冰霜秋栗烈,砧杵暮凄哀。渐近悲歌地,风吹易水回。

送冯著受李广州署为录事

唐代 韦应物

郁郁杨柳枝,萧萧征马悲。送君灞陵岸,纠郡南海湄。
名在翰墨场,群公正追随。如何从此去,千里万里期。
大海吞东南,横岭隔地维。建邦临日域,温燠御四时。
百国共臻奏,珍奇献京师。富豪虞兴戎,绳墨不易持。
州伯荷天宠,还当翊丹墀。子为门下生,终始岂见遗。
所愿酌贪泉,心不为磷缁。上将玩国士,下以报渴饥。

送令狐岫宰恩阳

唐代 韦应物

大雪天地闭,群山夜来晴。居家犹苦寒,子有千里行。
行行安得辞,荷此蒲璧荣。贤豪争追攀,饮饯出西京。
樽酒岂不欢,暮春自有程。离人起视日,仆御促前征。
逶迟岁已穷,当造巴子城。和风被草木,江水日夜清。
从来知善政,离别慰友生。