《和韦相公话婺州陈事》原文赏析

  • weí
    xiāng
    gōng
    huà
    zhōu
    chén
    shì
  • [
    táng
    dài
    ]
    guàn
    xiū
  • shì
    kān
    chóu
    chàng
    tán
    xuán
    bái
    niú
    qiān
    chǎng
    huā
    xià
    zuì
    piàn
    mèng
    zhōng
    yóu
  • gēng
    chū
    píng
    shí
    shāo
    cán
    shěn
    yuē
    lóu
    yīn
    gēng
    chóng
    dào
    qiě
    chuān
    zhōu

原文: 昔事堪惆怅,谈玄爱白牛。千场花下醉,一片梦中游。
耕避初平石,烧残沈约楼。无因更重到,且副济川舟。



猜您喜欢

闻子规 其一

宋代 林昉

飞到一枝上,须啼三五声。
烟中犹彷佛,月下最分明。

夜笛

宋代 林昉

夜寒孤笛水边楼,忆著西风古塞头。
一曲落梅吹得苦,吹人不管听人愁(同上书册二页一三八一)。

山中春晓

宋代 林昉

婆饼焦啼晓户开,冷东风里惜残梅。
片云祇傍檐头宿,昨夜何山作雨来。