《因与伯氏同一僧话武夷事作诗追》原文赏析

  • yīn
    shì
    tóng
    sēng
    huà
    shì
    zuò
    shī
    zhuī
  • [
    sòng
    dài
    ]
    wáng
    yáng
  • zhí
    fēng
    qiào
    tiān
    bàn
    qīng
    gāo
    yán
    zhāng
    dēng
    guà
    xīng
    <
    b
    r
    >
    shān
    chuān
    shì
    yǒu
    xìn
    xiān
    líng
    <
    b
    r
    >
    qián
    jiě
    guān
    qiáo
    shù
    zhì
    yuàn
    běn
    tàn
    zhū
    tíng
    <
    b
    r
    >
    shí
    dāng
    huī
    tái
    fēn
    sān
    shí
    sān
    tíng
    <
    b
    r
    >
    zài
    zhōu
    chēng
    shí
    pēn
    làng
    weì
    dēng
    qīng
    míng
    <
    b
    r
    >
    gāo
    gōng
    bǎng
    àn
    zāo
    huí
    宿
    yíng
    huāng
    tīng
    <
    b
    r
    >
    èr
    sān
    dào
    shì
    miù
    gào
    bié
    yún
    rùn
    lái
    yún
    軿
    <
    b
    r
    >
    wén
    rén
    sòng
    jiù
    shuō
    xiān
    guān
    xià
    zhǔ
    míng
    yíng
    <
    b
    r
    >
    yóu
    zhàn
    qíng
    shuǎng
    è
    hūn
    zhì
    guān
    dāng
    líng
    pīng
    <
    b
    r
    >
    guǒ
    hái
    jìn
    diàn
    tiān
    guān
    fàn
    suí
    piāo
    píng
    <
    b
    r
    >
    tuì
    退
    zhè
    nán
    zhù
    róng
    shèng
    zhì
    kaī
    xiān
    jiōng
    <
    b
    r
    >
    jìn
    shí
    wēng
    shī
    dìng
    tài
    xíng
    máo
    kaī
    <
    b
    r
    >
    qíng
    gào
    xiū
    jiù
    qíng
    zhě
    rén
    yīn
    tiān
    jīng
    <
    b
    r
    >
    shén
    guān
    rén
    xíng
    shì
    fēn
    shān
    xīng
    <
    b
    r
    >
    rén
    shén
    biàn
    yàn
    shì
    jiān
    zhēn
    fāng
    xīn
    <
    b
    r
    >
    qióng
    tōng
    jiān
    wàng
    zhèng
    zhí
    rén
    zhī
    jiè
    quàn
    cháng
    jīng
    <
    b
    r
    >
    yǒu
    shén
    běn
    ěr
    rén
    wàng
    tīng
    <
    b
    r
    >
    huáng
    zhōng
    tài
    jué
    shì
    yùn
    kòu
    yuè
    juē
    duǎn
    tíng
    <
    b
    r
    >
    xīn
    zhī
    shì
    yuǎn
    yuàn
    jié
    máo
    dāng
    hán
    tīng
    <
    b
    r
    >
    zhēn
    yóu
    shì
    yuǎn
    weì
    yáo
    tōng
    dīng
    níng

原文: 直峰峭壁天半青,高檐张灯疑挂星。
山川势力有如此,择地信可棲仙灵。
我前解官古樵戍,志愿本欲探珠庭。
时当恢台积氛雾,一日三雨时三停。
载舟撑石逆喷浪,自谓力可登青冥。
篙工榜岸遭急洒,回宿营荒宇依祠厅。
二三道士谬告别语,云此润泽来云軿。
此闻与人诵旧说,仙官下瞩如明荧。
游占晴爽恶昏滞,官去此法当伶俜。
果还近甸阻天路,一官泛迹随飘萍。
退这昔日徙南服,祝融胜掷开仙扃。
近时苏翁失定武,太行毛发无馀开。
一晴一雨告休咎,晴者人乐阴天荆。
我意神官与人异,宜以行事分膻腥。
人如阨弃神变厌,世间利达真芳馨。
穷通兼忘扶正直,人知戒劝思常经。
有如神意本不尔,人意忘卜欺愚听。
黄钟太吕绝世韵,扣击距跃嗟短莛。
心知得路适远意,愿结茅庐当寒汀。
真游适远未可必,遥寄此语通丁宁。



猜您喜欢

和监丞去岁赋岩桂

宋代 王洋

南方火老不告疲,秋物过半新凉时。
嫦娥剪花赵时节,新月借色天风吹。
平生仰望婆娑影,一日坐对连蜷枝。
异时寒梅忆老伴,过眼春物真群儿。
人间著名终自疑,但取质干称文犀。
天清夜寂两相对,万里不寄长相思。

送翰林应奉寿同海涯挈家觐省十

元代 宋褧

妻儿含啼红腐粥,仆夫奈冻吉贝衣。到家同作端午节,角黍如玉江鱼肥。

秋日送徐健庵座主归江南

清代 纳兰性德

江枫千里送浮飔,玉佩朝天此暂辞。黄菊承杯频自覆,青林系马试教骑。朝端事业留他日,天下文章重往时。闻道至尊还侧席,柏梁高宴待题诗。