《张山人画松歌》原文赏析

  • zhāng
    shān
    rén
    huà
    sōng
  • [
    qīng
    dài
    ]
    zhèng
    diǎn
  • gāo
    táng
    yún
    zhòu
    yīn
    sēn
    mǎn
    qiū
  • zhī
    shì
    shān
    rén
    shí
    gōng
    cāng
    lín
    jiǎ
    fēn
    luò
  • zhū
    tiě
    shòu
    xiǎn
    liè
  • liǎng
    zhū
    lǎo
    lóng
    chǐ
    feī
    téng
    leí
    diàn
    chè
  • zhū
    míng
    nán
    é
    liè
    weì
    biān
  • ěr
    biān
    huǎng
    yǒu
    cuì
    tāo
    chū
    zhì
    shēn
    zài
    sōng
    shān
    ā
  • guān
    zhě
    yán
    dòng
    juàn
    lín
    mǎn
    yān
  • xiàn
    jūn
    wàn
    yǒu
    lái
    shǔ
    qín
    fēng
    hàn
    zhí
  • wén
    lái
    huà
    sōng
    néng
    zhě
    guò
    yǎn
    hóng
  • jīng
    shén
    weī
    miào
    huà
    duó
    tiān
    gōng
  • hòu
    lái
    hǎo
    shǒu
    shuí
    xióng
    姿
    jiāng
    tóng
  • qiān
    nián
    líng
    xià
    jié
    shí
    fàng
    xiān
    rén
  • shén
    yóu
    lái
    guǐ
    tōu
    zhóu
    jīn
    xiāng
    hǎo
    shōu
    shí

原文: 高堂云气昼漠漠,四壁阴森满丘壑。
知是山人十八公,苍鳞紫甲纷披落。
一株如屈铁,瘦骨崚嶒藓皮裂。
两株如老龙,尺幅飞腾雷电掣。
朱明赤帝烜南讹,烈日未得鞭羲和。
耳边恍有翠涛出,置身忽在嵩山阿。
观者无言俱动色,绢素淋漓满烟墨。
羡君腕底有徂徕,那数秦封与汉植。
吾闻古来画古松,能者无过偃与宏。
精神入微妙,化夺天地工。
后来好手谁可比,雄姿崷崒将毋同。
千年茯苓下结实,此图莫放仙人入。
神物由来鬼欲偷,玉轴金箱好收拾。



猜您喜欢

赠吴均诗

南北朝 萧子云

欲知健少年,本来最轻黠。
绿沈弓项纵,紫艾刀横拔。
谁持命要宠,宁知敌可杀。
有功终不言,明君自应察⑴。

寒夜直坊(《诗纪》作芳。)忆袁三

南北朝 萧子云

滴滴雨鸣阶,愔愔兹夜静。
风落宣猷树,寒凋承光屏。
高帷晓独垂,华烛夜空冷。
所思不相见,方知寒漏永⑴。

东郊望春詶王建安隽晚游诗

南北朝 萧子云

金塘绿泉满,上园梨蕊落。
蛱蝶恋残花,黄莺对妖萼。
芳菲满郊甸,惠风生兰薄。
子家冠盖里,我馆幽栖郭。
绿杨垂长溪,便桥限清洛。
相去能几许,一水终疏索⑴。