《宿韬光望海日》原文赏析

  • 宿
    tāo
    guāng
    wàng
    hǎi
  • [
    míng
    qīng
    chū
    ]
    máo
    xiān
    shū
  • lóng
    gōng
    jiù
    lǐng
    tiān
    xià
    tāo
    guāng
    gēng
    shàng
    shēng
    yún
  • cāng
    qióng
    fǎng
    仿
    dǐng
    shí
    lěng
  • shān
    sēng
    yāo
    shān
    zhōng
    宿
    chéng
    xìng
    qióng
    yán
  • biàn
    便
    yīn
    fēng
    tóu
    tīng
    yán
    líng
    fēng
    zhú
  • shēn
    yuè
    jìng
    qún
    lài
    shù
    míng
    yíng
    dài
  • weī
    hóng
    zhà
    miè
    tóng
    zhèng
    chū
    sāng
    wài
  • tiān
    hǎi
    jiàn
    é
    qǐng
    jiào
    shēn
    zhù
    西
    lǐng
  • shuí
    chí
    qīng
    jìng
    xiě
    yàn
    zhī
    shǎn
    shuò
    tuán
    dìng
    yǐng
  • cāng
    bàn
    chuī
    tāo
    liáng
    jiǔ
    jiàn
    dōng
    fāng
    gāo
  • líng
    fēng
    gēng
    chóu
    chàng
    tiān
    shuǐ
    máng
    máng
    liǎng
    yáo
    yàng
  • gàn
    diàn
    殿
    hóng
    lóu
    àn
    kaī
    xià
    fāng
    shǐ
    tīng
    sān
    chàng

原文: 龙宫鹫岭天下奇,韬光更上升云梯。
苍穹仿佛欲摩顶,石气濛濛拂衣冷。
山僧邀我山中宿,乘兴扶筇踏岩谷。
便因晞发卧峰头,俯听檐铃和风竹。
夜深月没静群籁,隔树明河似萦带。
须臾微红乍起灭,曈昽正出扶桑外。
天浮海潏见俄顷,不觉此身驻西岭。
谁持青镜写燕支,闪烁团圞无定影。
沧波一半吹紫涛,良久不见东方高。
凌风欲去更惆怅,天水茫茫两摇漾。
绀殿红楼黯欲开,下方始听鸡三唱。



猜您喜欢

绝句

明末清初 潘高

杏花风起雨如丝,人在轻寒暮阁时。
杨柳毵毵春院闭,青鸠啼上最高枝。

寄题徐都官新居假山

宋代 梅尧臣

太湖万穴古山骨,共结峰岚势不孤。
苔径三层平木末,河流一道接墙隅。
已知谷口多花药,只欠林间落狖鼯。
谁侍巾鞋此游乐,里中遗老肯相呼。

问答

宋代 梅尧臣

凤于飞,差差粹羽今逢时。
桐花正美矞雪乱,家庭玉树须来仪。