《槟榔子①》原文赏析

  • bīng
    láng
  • [
    qīng
    dài
    ]
    shī
  • céng
    kàn
    xuǎn
    xiáng
    rén
    pín
    zhù
    háo
    bīng
    láng
  • píng
    lín
    gān
    qiān
    gān
    竿
    zhí
    jìn
    zhái
    huā
    yíng
    shí
    xiāng
  • 绿
    rào
    qún
    qīng
    shú
    zuò
    zhě
    zhù
    rén
    weí
    qīng
    hóng
    cán
    biàn
    bái
    dīng
    cháng
  • cūn
    chèn
    shì
    jiē
    chōng
    àn
    guī
    gòng
    zhēn
    bàn
    zhù
    náng
  • dàn
    liáo
    kǒu
    jīn
    néng
    fēn
    rùn
    cháng
  • feī
    guān
    bǎo
    yǒu
    chá
    weì
    yán
    shì
    zuì
    xiāng
  • jìn
    jiāo
    yóu
    chí
    zèng
    shí
    jué
    weì
    yóu
    cháng
  • yíng
    chèng
    duō
    zhàng
    jiā
    shí
    gōng
    yào
    fāng
    shī
    lín
    biān
    jiào

原文: 博物曾看选赋详,仁频著号即槟榔。
平林干耸千竿直,近宅花迎十亩香。
绿绕群呼青子熟(作者注:「土人呼为青子。」),红残遍许白丁尝。
村墟趁市皆充案,闺阁共珍半贮囊⑴。
淡可疗饥医苦口,津能分润滴枯肠。
非关饱腹有茶癖,未必赪颜是醉乡。
尽日交游持以赠,不时咀嚼味尤长。
瀛壖自昔称多瘴,佳实功宜补药方(施懿琳编校)。



猜您喜欢

四照轩杂咏 其一

清代 陈祖范

作主是云山,客来常掩关。
春兼中酒意,人共落花间。
吟入松风韵,愁开水镜颜。
暂时容寄傲,昏黑不知还。

丙午八月分校京兆试用壁间韵

清代 张廷瑑

秋高锁院觉深沉,时共诸贤探邓林。
常恐骅骝空过目,敢言桃李欲成阴。
研经辛苦看华鬓,报国文章本素心。
藻鉴高悬逢永叔,遥知玉树自森森。

上元夜雪

清代 尹会一

片雪江城未落镫,万家箫鼓尚喧腾。
衙斋禁酒清如水,座客垂帘静似僧。
香谢梅花迷槛月,寒惊诗梦沁壶冰。
玉楼人醉东风里,遥向乌台望未曾。