《后园老格为园丁斧而薪之有所存》原文赏析

  • hòu
    yuán
    lǎo
    weí
    yuán
    dīng
    ér
    xīn
    zhī
    yǒu
    suǒ
  • [
    sòng
    dài
    ]
    dài
  • ěr
    meí
    shēng
    chén
    shī
    shēn
    shū
    <
    b
    r
    >
    suī
    zhān
    guàn
    gài
    què
    shòu
    huì
    zhuó
    <
    b
    r
    >
    weì
    néng
    tóng
    chòu
    weì
    zhī
    gòng
    gān
    <
    b
    r
    >
    qīng
    suí
    cài
    jiǎ
    feí
    cuì
    yǐn
    hāo
    <
    b
    r
    >
    shí
    gāo
    xià
    jiào
    ěr
    <
    b
    r
    >
    dīng
    yàn
    cháng
    chéng
    cùn
    jīn
    <
    b
    r
    >
    qīng
    yīn
    yǎng
    féng
    ér
    <
    b
    r
    >
    shū
    bìng
    róu
    zhī
    dàn
    dàn
    ér
    <
    b
    r
    >
    bīng
    姿
    ruò
    weí
    jīng
    <
    b
    r
    >
    biāo
    cùn
    lǎo
    mìng
    xuán
    <
    b
    r
    >
    weí
    cāng
    xiǎn
    nián
    bàn
    xīn
    shí
    chóng
    <
    b
    r
    >
    jìn
    chí
    shuāng
    xuě
    luò
    jiǔ
    fēng
    <
    b
    r
    >
    qián
    yáng
    dòng
    mài
    shēng
    dùn
    <
    b
    r
    >
    sān
    huā
    qín
    meì
    <
    b
    r
    >
    xiāng
    qīng
    shào
    jìn
    xián
    <
    b
    r
    >
    shì
    wèn
    bái
    táng
    máo
    <
    b
    r
    >
    jìng
    tiān
    jiān
    guì
    jiàn
    yǒu
    zhǔ
    <
    b
    r
    >
    gǒu
    feī
    suǒ
    ān
    suī
    róng
    <
    b
    r
    >
    shuō
    huā
    zhī
    shàn
    qiě
    chēng
    zhǔ
    <
    b
    r
    >
    yǒu
    suì
    hán
    rén
    gēn
    sōng
    zhú
    <
    b
    r
    >
    zhī
    feī
    cuò
    xīn
    kěn
    róng
    chǔ
    <
    b
    r
    >
    xún
    yán
    xiào
    chūn
    néng
    wàng
    zài

原文: 尔梅生不辰,失身蔬茹圃。
虽沾灌溉力,却受秽浊侮。
未能同臭味,只得共甘苦。
青随菜甲肥,翠引蒿芽吐。
与时自高下,何意较尔汝。
畦丁厌长成,恐碍寸金土。
清阴仰密叶,日日逢而怒。
疏柯并柔枝,旦旦伐而斧。
如此冰玉姿,若为荆棘伍。
孤标余寸息,老命悬一缕。
四围苍藓黏,半心蚀虫蛊。
禁持几霜雪,剥落久风雨。
潜阳动地脉,生意顿鼓舞。
涂抹三四花,岂自矜媚妩。
香清不如少,骨劲不嫌古。
试问白玉堂,何如破茅宇。
毕竟天地间,贵贱各有主。
苟非吾所安,虽荣亦何取。
说与此花知,善自且撑拄。
须有岁寒人,徙根松竹坞。
知汝非错薪,肯容刈其楚。
巡檐一笑春,能忘在莒不。



猜您喜欢

题丹灶

元代 叶颙

丹成仙去后,灶古白云边。灰冷空馀燐,林荒锁断烟。

过官渡河入光山

明代 欧大任

候晓津亭驿骑多,中原道路此经过。镇淮楼影临官渡,浮弋山光带寨河。白氎尚存京洛俗,青翰空忆越人歌。北风吹雪千馀里,零乱貂裘奈尔何。

丙寅三月悯雨既雨患未足

宋代 张嵲

别墅相望汉水傍,雨容和雾晚溟濛。
出门忽见丹青树,肠断家山柿叶红。