《秋晴见天际飞鸿有感》原文赏析

  • qiū
    qíng
    jiàn
    tiān
    feī
    hóng
    鸿
    yǒu
    gǎn
  • [
    sòng
    dài
    ]
    yóu
  • xīn
    qíng
    tiān
    zhèng
    qīng
    qún
    hóng
    鸿
    gāo
    qiān
    zài
    míng
    míng
    <
    b
    r
    >
    ér
    tóng
    xiāng
    gòng
    yǎng
    shì
    zhàng
    lái
    zhōng
    tíng
    <
    b
    r
    >
    fēng
    nián
    dào
    chù
    dào
    liáng
    mǎn
    zàn
    xià
    shā
    tīng
    yìng
    jiāng
    hǎi
    kuàng
    kuài
    kěn
    weí
    shuāng
    xuě
    juē
    piāo
    líng
    shū
    shēng
    xiào
    qiáo
    cuì
    jiǔ
    jiǎn
    lóng
    zhōng
    líng
    <
    b
    r
    >
    ōu
    wàn
    meǐ
    媿
    huà
    qiān
    zài
    zhī
    feī
    dīng
    <
    b
    r
    >
    fēng
    qián
    háo
    màn
    liè
    yuè
    xià
    yǐng
    cháng
    líng
    <
    b
    r
    >
    shī
    chéng
    xiě
    sòng
    yǒu
    shēng
    líng
    líng

原文: 新晴天宇色正青,群鸿高骞在冥冥。
儿童相呼共仰视,我亦扶杖来中庭。
丰年到处稻粱满,胡不暂下栖沙汀?应须江海寄旷快,肯为霜雪嗟飘零!书生可笑不自喜,憔悴久翦笼中翎。
鸥波万里每媿杜,鹤化千载知非丁。
风前哀号漫激烈,月下孤影常伶竮。
诗成欲写复嬾去,诵似溪友声泠泠。



猜您喜欢

农桑四首 其三

宋代 陆游

采桑蚕妇念蚕饥,陌上匆匆负笼归。却羡邻家下湖早,画船青伞去如飞。

送何孟门之会同 其二

明代 岑徵

驿路踰千里,程途未觉遥。
轻车凡半月,一苇不崇朝。
腊雪迟新柳,春帆趁暮潮。
年来重离别,悽恻上河桥。

送何孟门之会同 其一

明代 岑徵

蓟北长为客,天南又远征。
三春浮涨海,一叶背佗城。
亲友情怀重,琴书结束轻。
频年霜鬓改,都向路傍生。