《草庵歌》原文赏析

  • cǎo
    ān
  • [
    táng
    dài
    ]
    qiān
  • jié
    cǎo
    ān
    bǎo
    beì
    fàn
    liǎo
    cóng
    róng
    shuì
    kuài
    chéng
    shí
    chū
    jiàn
    máo
    cǎo
    xīn
    hòu
    hái
    jiāng
    máo
    cǎo
    gài
    zhù
    ān
    rén
    zhèn
    cháng
    zài
    shǔ
    zhōng
    jiān
    neì
    wài
    rén
    zhù
    chù
    zhù
    shì
    rén
    chù
    ān
    suī
    xiǎo
    hán
    jiè
    fāng
    zhàng
    lǎo
    rén
    xiāng
    jiě
    shàng
    chéng
    xìn
    zhōng
    xià
    wén
    zhī
    shēng
    guài
    wèn
    ān
    huài
    huài
    huài
    huài
    zhǔ
    yuán
    zài
    nán
    beǐ
    dōng
    西
    shàng
    jiān
    láo
    weí
    zuì
    qīng
    sōng
    xià
    míng
    chuāng
    neì
    diàn
    殿
    zhū
    lóu
    weì
    weí
    duì
    peì
    tóu
    wàn
    shì
    xiū
    shí
    shān
    sēng
    huì
    zhù
    ān
    xiū
    zuò
    jiě
    shuí
    rén
    mǎi
    huí
    guāng
    fǎn
    zhào
    biàn
    便
    guī
    lái
    kuò
    líng
    gēn
    feī
    xiàng
    beì
    shī
    qīn
    xùn
    huì
    jié
    cǎo
    weí
    ān
    shēng
    tuì
    退
    bǎi
    nián
    pāo
    què
    rèn
    zòng
    héng
    bǎi
    shǒu
    biàn
    便
    xíng
    qiě
    zuì
    qiān
    zhòng
    yán
    wàn
    bān
    jiě
    yào
    jiāo
    jūn
    cháng
    jiě
    shí
    ān
    zhōng
    rén
    ér
    jīn
    zhē
    dài

原文: 吾结草庵无宝贝,饭了从容图睡快。成时初见茅草新,破后还将茅草盖。住庵人,镇常在,不属中间与内外。人住处,我不住,世人爱处我不爱。庵虽小,含法界,方丈老人相体解。上乘菩萨信无疑,中下闻之必生怪。问此庵,坏不坏,坏与不坏主元在。不居南北与东西,基上坚牢以为最。青松下,明窗内,玉殿朱楼未为对。纳帔幪头万事休,此时山僧都不会。住此庵,休作解,谁誇铺席图人买。回光返照便归来,廓达灵根非向背。遇祖师,亲训诲,结草为庵莫生退。百年抛却任纵横,摆手便行且无罪。千种言,万般解,祇要交君长不解。欲识庵中不死人,岂离而今遮皮袋。



猜您喜欢

颂古九十八首 其七十二

宋代 释印肃

令导禅和翠微峰,铁壁铜墙路不同。遥指双林是归处,至今犹尚鬼儱通。

偈颂三十首 其十二

宋代 释印肃

空花水月,一纳无馀。迷时四生六道,悟时一颗明珠。

怜愚诗四十二首 其十七

明代 宋应星

华夷兵合汴城围,应举书生翰墨辉。
斜虎已逃宫驾乱,腐儒犹整旧襕衣。