《挽妻联》原文赏析

  • wǎn
    lián
  • [
    jìn
    xiàn
    dài
    ]
    wáng
    hóng
    鸿
    sháo
  • dàn
    zhǐ
    shǔ
    nián
    huá
    yóu
    cháo
    bǎn
    jié
    weì
    chéng
    zhì
    jīng
    mén
    zàn
    zhù
    sài
    xiāng
    cóng
    cháng
    jīng
    zhēn
    zhī
    jīng
    huàn
    nán
    zhī
    jìng
    qiū
    hòu
    suì
    ěr
    宿
    chán
    mián
    jǐn
    sān
    xún
    nán
    weì
    rěn
    shēng
    rán
    tuō
    chén
    huán
    tiáo
    wàng
    xiān
    xiāng
    tài
    liú
    luán
    yǐng
  • shēng
    beī
    huàn
    mèng
    huí
    cháng
    ān
    cóng
    róng
    è
    zhǔ
    chí
    guān
    zuò
    zhàn
    pān
    yán
    zhī
    jiān
    chū
    fēng
    zhī
    xià
  • jiě
    jiǎ
    ér
    hái
    fāng
    shēng
    gòng
    shǒu
    suàn
    qiān
    guī
    lái
    jìng
    chéng
    bié
    kān
    shì
    lín
    weī
    yīn
    qín
    mǒu
    yòu
    liáng
    tīng
    juān
    shēng

原文: 弹指数年华,犹忆朝坂结缡,渭城滞迹,京门暂驻,鸡塞相从,长育荆榛之区,历经患难之境,入秋以后,遂尔宿疾缠绵,仅三旬南去,未忍生离,胡遽然脱屣尘寰,迢递望仙乡,太息莫留鸾鹤影;
浮生悲幻梦,回思长安负笈,沪渎从戎,鄂渚驰驱,榆关作战,攀跻岩壑之间,出入锋镝之下。
解甲而还,方期余生共守,算千里归来,竟成死别,不堪是临危苦语,殷勤某幼子,凄凉如听杜鹃声。



猜您喜欢

唐马图为房参戎题

明代 江源

原野秋风苜宿殷,奚官执鞚出天闲。
驱驰记得开元日,曾从汾阳破虏还。

渔翁

明代 江源

独钓无名百虑休,绿芜新水旧矶头。
时人莫讶无真趣,占断长江万里流。

采樵图为李总戎题二首 其二

明代 江源

远道樵苏何处翁,万山花木自青红。
圣朝不用知名姓,留得闲身伴葛洪。