《题眉山程侅所藏山谷写杜诗帖》原文赏析

  • meí
    shān
    chéng
    suǒ
    zàng
    shān
    xiě
    shī
    tiē
  • [
    sòng
    dài
    ]
    yáng
    wàn
  • jiā
    shān
    yín
    shī
    huáng
    jiā
    lóng
    tiào
    <
    b
    r
    >
    liù
    dīng
    nán
    zhēn
    chóu
    chéng
    jiā
    shí
    jīn
    sān
    shì
    <
    b
    r
    >
    chéng
    jiā
    jiā
    yuán
    jiù
    shēng
    zhān
    zhèng
    wài
    xiōng
    <
    b
    r
    >
    zhèng
    yǒu
    sūn
    wén
    bǎi
    liàn
    dǎo
    sān
    jiāng
    xiōng
    wàn
    juàn
    <
    b
    r
    >
    gōng
    chē
    xiàn
    shí
    piān
    zhá
    guó
    háng
    huà
    yuán
    <
    b
    r
    >
    yuǎn
    móu
    xiǎo
    kòu
    náng
    zhì
    huán
    weì
    chū
    hǎi
    neì
    <
    b
    r
    >
    sān
    nián
    bào
    xián
    yáng
    shì
    yīn
    tiān
    <
    b
    r
    >
    jīn
    què
    mǎi
    xiá
    chuán
    é
    meí
    shān
    yuè
    qiū
    zhèng
    yuán
    <
    b
    r
    >
    zhàng
    shēn
    jiàn
    miǎn
    zhào
    meí
    gāo
    weì
    wǎn

原文: 杜家碧山银鱼诗,黄家虎卧龙跳字。
六丁难取真寄愁,程家十袭今三世。
程家苏家元舅甥,子瞻正辅外弟兄。
正辅有孙文百链,笔倒三江胸万卷。
公车献策五十篇,玉札国体航化源。
远谋小扣囊底智,环词未出海内傅。
三年抱璞咸阳市,子虚无因达天帝。
如今却买巴峡船,峨眉山月秋正圆。
丈夫身健恐不免,即召枚皋未渠晚。



猜您喜欢

采芡

宋代 梅尧臣

蝟毛苍苍磔不死,铜盘矗矗钉头生。
吴鸡斗败绛帻碎,海蚌抉出真珠明。
磨沙漉水莩壳滑,斫桂煮釜风波声。
齿如编贝嚼明月,曼倩不复饥肠鸣。
莫论一斛贵与贱,堂上狼藉无由行。

雪峰和尚赞

宋代 释慧远

三回访道投子,九度亲到洞山。
末后最初非句,从教盖地盖天。
三个木毬开鬼眼,无端羁锁落人间。

寄超然居士

宋代 释慧远

瀫水一言亲领略,桐城千里重相闻。
节角誵讹斩新句,不知居士与谁论。