《八声甘州》原文赏析

  • shēng
    gān
    zhōu
  • [
    sòng
    dài
    ]
    lín
    shí
    zhī
  • xīng
    táng
    xià
    shuǐ
    kōng
    yān
    shù
    chóng
    chóng
    xiǎng
    rén
    dāng
    lún
    qíng
    péng
    huì
    yún
    lóng
    shì
    xuān
    miǎn
    kěn
    zuò
    sān
    gōng
    qiān
    rèn
    diào
    jiāng
    shuí
    tóng
    <
    b
    r
    /
    >
    yìng
    xiào
    sōng
    huáng
    shí
    xiào
    chī
    ér
    chéng
    shì
    yóu
    yán
    gōng
    zěn
    zhī
    yǐng
    xiù
    shǒu
    chōng
    róng
    xìng
    fēng
    yuè
    yǒu
    rén
    liào
    jiā
    shān
    sǒu
    wēng
    míng
    láng
    wǎn
    shēng
    cháng
    xiào
    xiāng
    sòng
    míng
    hóng
    鸿

原文: 客星堂下水,碧浮空、烟树几重重。想故人当日,论情蓬藋,际会云龙。底事泥涂轩冕,不肯作三公。千仞钓江浒,此意谁同。
应笑赤松黄石,效痴儿成事,犹自言功。怎知他箕颍,袖手独舂容。幸风月、有人料理,自家山叟与溪翁。鸣榔晚,一声长啸,相送冥鸿。


相关标签:八声甘州

猜您喜欢

八声甘州(读谢安石传)

唐代 王质

气佳哉、烟紫石头城,云碧雨花台。想东山前后,望春树绿,看晚潮回。自古英雄豪杰,无不待时来。拥鼻微吟处,山静花开。
商皓亦尝如此,羡苍生皆有,瞻望之怀。但淝河洛涧,此事偶然谐。疑是彼、八公草木,得神明、相亮不相猜。西州泪,千年犹湿,回望兴哀。

乌夜啼

南北朝 刘义庆

笼窗一不开。
乌夜啼。
夜啼望郎来。

乌夜啼·石榴

宋代 刘铉

垂杨影里残红。
甚匆匆。
只有榴花、全不怨东风。
暮雨急。
晓鸦湿。
绿玲珑。
比似茜裙初染、一般同。