《采桑度》原文赏析

  • cǎi
    sāng
  • [
    nán
    beǐ
    cháo
    ]
    mín
  • cán
    shēng
    chūn
    sān
    yuè
    chūn
    sāng
    zhèng
    hán
    绿
  • ér
    cǎi
    chūn
    sāng
    chuī
    dāng
    chūn
  • yóu
    cǎi
    sāng
    jìn
    yǒu
    fāng
    chūn
  • 姿
    róng
    yìng
    chūn
    meì
    fěn
    dài
    jiā
    shì
  • tiáo
    cǎi
    chūn
    sāng
    cǎi
    fēn
    fēn
  • cǎi
    sāng
    zhuāng
    gōu
    qiān
    huài
    luó
    qún
  • huān
    shāo
    yǎng
    cán
    tóu
    yǎng
    bǎi
  • nài
    dāng
    heī
    shòu
    jìn
    sāng
    cháng
    zhōu
  • chūn
    yuè
    cǎi
    sāng
    shí
    lín
    xià
    huān
  • yǎng
    cán
    mǎn
    bǎi
    luó
    xiù
  • cǎi
    sāng
    shèng
    yáng
    yuè
    绿
    piān
    piān
  • pān
    tiáo
    shàng
    shù
    biǎo
    qiān
    huài
    luó
    qún
  • weǐ
    cán
    huà
    zuò
    jiǎn
    làn
    màn
    chéng
  • láo
    suǒ
    huò
    yǎng
    cán
    chí
    weí

原文: 蚕生春三月,春桑正含绿。
女儿采春桑,歌吹当春曲。

冶游采桑女,尽有芳春色。
姿容应春媚,粉黛不加饰。

系条采春桑,采叶何纷纷。
采桑不装钩,牵坏紫罗裙。

语欢稍养蚕,一头养百塸。
奈当黑瘦尽,桑叶常不周。

春月采桑时,林下与欢俱。
养蚕不满百,那得罗绣襦。

采桑盛阳月,绿叶何翩翩。
攀条上树表,牵坏紫罗裙。

伪蚕化作茧,烂熳不成丝。
徒劳无所获,养蚕持底为?



猜您喜欢

南柯子·山冥云阴重

宋代 王炎

山冥云阴重,天寒雨意浓。数枝幽艳湿啼红。莫为惜花惆怅对东风。
蓑笠朝朝出,沟塍处处通。人间辛苦是三农。要得一犁水足望年丰。

鲁东门观刈蒲

唐代 李白

鲁国寒事早,初霜刈渚蒲。
挥镰若转月,拂水生连珠。
此草最可珍,何必贵龙须,
织作玉床席,欣承清夜娱。
罗衣能再拂,不畏素尘芜。

别州民

唐代 白居易

耆老遮归路,壶浆满别筵。
甘棠无一树,那得泪潸然。
税重多贫户,农饥足旱田。
唯留一湖水,与汝救凶年。